Review phim Marlyn’s Eyes:  hãy cùng nhau thực hiện

Marlyn’s Eyes (2022) là phim hài, Chí Blog – “website duy nhất VN giải mã phim nghệ thuật” rất thích các phim của nền điện ảnh Ý vì nó giàu cảm xúc và ý nghĩa, đồng thời mang nhiều “ánh sáng” đến với cuộc sống. Dạo này có quá nhiều tin tức xấu, dịch bệnh, chiến tranh, những sự đau lòng diễn ra trong xã hội, vì vậy mình sẽ cố gắng tìm kiếm những phim mang tính chữa lành và yêu thương để review, các bài viết sẽ ngắn hơn (mình thường lười đăng bài ngắn) vì các phim này ít có những chi tiết cần phân tích như phim nghệ thuật, nhưng khi xem thì lại mang đến những cảm giác dễ chịu hơn. IMDb 6.6 , bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Phim kể về Diego và Clara cùng nhiều người khác, họ là các bệnh nhân bị chứng rối loạn hành vi, sự mất kiểm soát trong cuộc sống. Khi ai đó có những hành vi không “bình thường”, chúng ta nói rằng họ có vấn đề về tâm thần, rằng họ bị điên, họ bị tự kỷ, họ bị rối loạn gì đó, nhưng ít người muốn tìm hiểu xem do đâu mà họ bị như vậy. Chúng ta thường có xu hướng đẩy họ vào các nhà thương điên, cách ly họ, bắt họ uống thuốc, làm tê liệt một phần của bộ não, cũng giống như những người bị mất ngủ, luôn tìm giải pháp nhanh nhất là uống “thuốc ngủ”. Thật ra thì những giải pháp này chẳng có ích lợi gì cả, nó giải quyết nhất thời nhưng mang đến hậu quả xấu lâu dài, nó là “sự chữa lành” giả tạo, nó không chữa được gốc rễ của vấn đề.

Tất nhiên phim không cho chúng ta thông tin (hoặc quá ít) về những tác nhân thật sự đã tạo nên những rối loạn đó, nhưng chúng ta hãy cố gắng dừng lại để nghĩ về nó. Diego là một đầu bếp giỏi, anh ấy dễ nóng giận và đập phá khi ai đó không làm đúng những gì anh ấy muốn (lúc nấu nướng), đơn giản vì khi họ làm sai, thức ăn làm ra không ngon như ý anh ấy.

Trong cái bệnh viện tâm thần đó (dành cho những người bị bệnh nhẹ), có một số người cũng tương tự như Diego, một bà nội trợ thường xuyên quát tháo người khác phải câm miệng, không khó để đoán rằng có thể bà ấy phải sống trong một gia đình đông con mà chúng cứ om sòm mãi, khiến bà ấy không thể tập trung vào công việc.

Hoặc một “nghệ sĩ” thích vẽ những cái bóng đen quái dị trên tường, ông ấy dễ bị kích động khi người khác ngăn ông ấy vẽ, hoặc khi ông ấy nghĩ rằng ai đó đang lừa dối. Hoặc cô gái trẻ có mái tóc màu xanh luôn “câm lặng”, cô ấy không bị câm, nhưng không muốn nói chuyện cùng bất kỳ ai.

Và Clara, cô ấy khác với những người kia, cô ấy không thật sự bị chứng rối loạn hành vi, nhưng lại thích làm những điều sai trái (không nghiêm trọng) để được nhiều người chú ý, vấn đề là Clara không dừng được điều đó.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Đôi khi con người buộc phải “dối trá” vì luật lệ quá hà khắc, nó ngăn con người tìm đến hạnh phúc.

Có thể thấy rằng Diego và những người khác thể hiện “cá nhân tính”, họ sống trong “thước đo” và sự “hoàn hảo” của riêng họ, qua căn bệnh của họ thì chúng ta thấy được những tiêu cực và mặt trái mà những người bên ngoài đang tác động lên họ. Ví như khi đứa con gái của Diego được bạn trai của mẹ cho chiếc điện thoại, Diego mất kiểm soát vì anh ấy nghĩ rằng điều đó không tốt với một đứa trẻ, nó có thể học những điều xấu trên mạng, trong khi người mẹ thì không ý thức được điều này.  

Với vị “nghệ sĩ” thích vẽ bóng đen cũng vậy, đây là sự ẩn dụ – một thứ ngôn ngữ điện ảnh, nó chỉ ra rằng xã hội chúng ta đang sống thường hay lừa dối hoặc cấm đoán chúng ta vạch ra “bóng tối” của nó. Còn với bà nội trợ thì thể hiện một đời sống gia đình quá khó khăn và nhiều việc, đến nỗi bà ấy không có thời gian để dừng lại mà quát mắng bọn trẻ, và điều này diễn ra trong một thời gian dài đến nỗi nó trở thành thói quen . Cô gái trẻ tóc xanh thì sao? Vì sao cô ấy không nói? Vì chẳng ai chịu nghe, chẳng ai biết chia sẻ, đặt biệt là từ cha mẹ, đến một lúc nào đó thì cô ấy không còn muốn nói gì nữa.

Còn hành vi của Clara thì cho thấy cô ấy là con người của “cộng đồng tính”, cô ấy bị ám ảnh bởi mạng xã hội, bởi sự đánh giá của đám đông, bởi sự phù phiếm, sự nổi tiếng. Vấn đề của Clara ở chỗ cô ấy có rất nhiều ý tưởng độc đáo nhưng thiếu tài năng để hóa những ý tưởng đó thành sự thật, những thất bại liên tiếp diễn ra, trong khi khát vọng được chú ý lại quá lớn, và cuối cùng nó sinh ra sự sợ hãi khi đối diện với đám đông, cô ấy thực hiện những ý tưởng đó bằng sự lừa dối và chỉ dám mang sản phẩm của cô ấy lên thế giới ảo – nơi mà con người chỉ có thể nhìn nhưng không thể “sờ”.

Vậy thì điều gì sẽ diễn ra khi 2 thứ rối loạn của “cá nhân tính” và “cộng đồng tính” này gặp gỡ và tiếp xúc nhau? Bằng việc họ bị cách li (không hoàn toàn) khỏi xã hội, họ buộc phải đoàn kết nhau, giúp đỡ nhau, hiểu nhau và cuối cùng là thông cảm cho nhau, thậm chí yêu nhau. Diego có tài năng thật sự, anh ấy có thể biến những ý tưởng độc đáo của Clara thành sự thật, và ngược lại, bằng sự “lừa dối” không gây hậu quả nghiêm trọng, Clara giúp Diego và những người khác có thể làm việc họ muốn, biến họ trở thành người “bình thường” trong mắt đám đông, khoác cho họ vai trò của diễn viên kịch hoặc nghệ sĩ.

Thông qua việc hiểu Clara mà cái thước đo hoặc đòi hỏi mang tính hoàn hảo của Diego đã được giảm xuống, để hiểu rằng không nên lúc nào cũng đòi hỏi quá cao ở người khác, bởi xã hội theo cách nào đó cũng giống như bản thân Clara, họ có một ít tính xấu nào đó, nhưng họ cũng có khát vọng về sự hoàn hảo, về sự công nhận, về nhu cầu muốn được lắng nghe, chỉ là có thể thiếu tài năng để tạo ra sự hoàn hảo, họ cũng xứng đáng được yêu thương và chia sẻ.

Cái mà tất cả chúng ta đang thiếu là sự thấu hiểu và cảm thông cho nhau, vì không hiểu nên “cá nhân tính”   bộc phát qua hành vi bạo lực, vì thiếu sự sẻ chia và hợp tác mà những ý tưởng độc đáo của “cộng đồng tính” biến thành sự lừa dối. Nhưng nếu có tất cả những điều còn thiếu đó, chúng ta sẽ tạo ra một điều gì đó thật tốt đẹp, lạ lùng, vui vẻ, ngon … như cái nhà hàng trong phim, và cái kết thật đẹp ở cuối phim. Phim hay, chúc các bạn xem phim vui vẻ, nhớ chia sẻ bài viết với nhiều người nhé, để tôi có cảm hứng viết bài.

Những bộ phim mang nhiều ánh sáng:

Người 200 Tuổi – Bicentennial Man (1999): giá trị của một con người

Cậu Nhóc Bé Nhỏ – Little Boy (2015): dịch chuyển một ngọn núi

Ngôi Lều Huyền Bí – The Shack (2017): tha thứ để được hạnh phúc

Tìm Lại Cảm Xúc – Cashback (2007): dừng lại để cảm nhận cuộc sống

Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài

Cá Lớn – Big Fish (2003): bí mật của hạnh phúc – Nghệ Thuật

Ngày Chuột Chũi – Groundhog Day (1993): ngày để ta bước sang xuân

Review phim On Body And Soul (2017): sự đồng điệu của tâm hồn

Tuổi Trẻ – Youth (2015): sức sống của tâm hồn – Nghệ Thuật

Đời Sống Thượng Lưu – La grande bellezza (2013): ta thấy gì khi cúc áo cô gái mở ra? – Nghệ Thuật

Facebook Comments

Minh Chí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Next Post

Review phim Blue Valentine: không hiểu nếu chưa trải qua

T3 Th4 5 , 2022
Blue Valentine (2010) là phim lãng mạn – tâm lý và buồn, Chí Blog – website duy nhất VN giải mã phim nghệ thuật hơn TRĂM TỈ (trend mới) sẽ giải thích phim này, vì đây là một bộ phim tưởng dễ hiểu nhưng không dễ tí nào, nhưng nếu […]
Translate» English - Vietnamese