Review phim The Shack (2017): tha thứ để được hạnh phúc

The Shack có IMDb 6.3 , một số điểm rất khiêm tốn cho những gì mà phim truyền tải, có lẽ vì nội dung phim đã hơi lệch khỏi niềm tin truyền thống của Kito giáo nói chung và Công giáo nói riêng. Về phần mình, tôi đánh giá cao ý nghĩa của bộ phim trong việc trả lời cho những gút mắc giữa con người và Thượng Đế. Bộ phim là rất cần thiết cho tất cả mọi người dù bạn đang theo tôn giáo nào đi nữa, kể cả người không theo tôn giáo. Ít ra thì qua những gì được truyền tải, bạn sẽ hiểu thêm chút nào đó về cách mà thế giới này đang hoạt động, hoặc niềm tin của những người khác, có vô số thứ bạn không cần phải tin nhưng cần biết để có thể thấu hiểu và cảm thông.

Cũng như nhiều đứa bé, từ nhỏ đã được dạy rằng Thiên Chúa toàn năng biết trước tất cả mọi sự, và Ngài yêu thương tất cả con người, chúng ta mong mỏi Ngài ban cho những điều tốt đẹp nhất. Nhưng có vẻ như khi sự tồi tệ đến với đời ta thì ta cảm giác mình đang bị bỏ rơi, ta tự hỏi rằng sao Ngài không ngăn chặn tội ác, sao Ngài khiến cho người tốt phải chịu sự hành hạ hoặc phải chết. Trong sự khốn khổ phải chịu đó, ta không còn tin tưởng vào Ngài nữa. Đó là điều mà Mack đã trải qua khi sống cùng một người cha tàn bạo; cái hố ngăn cách giữa Mack và Thiên Chúa càng trở nên lớn hơn khi anh quyết định ngăn chặn tội ác của người cha bằng một tội ác khác.

Nhiều năm trôi qua, Mack lấy vợ và có 3 con, vợ anh là người sùng đạo, anh cũng trở thành một người chồng người cha tốt. Trong một chuyến cắm trại, anh đánh mất đứa con gái bé bỏng mà anh thương yêu nhất, điều đó rất khó để vượt qua và gia đình có thể bị hủy hoại bởi nỗi đau. Ngay lúc này, Mack đã gặp Chúa.

Tại sao Thượng Đế không ngăn chặn và trừng phạt tội ác? Đoạn Thượng Đế cho Mack làm thẩm phán đã nói rõ điều này, liệu điều thiện và ác có giống nhau với mỗi con người không? Thiện với ta khi điều đó mang lại sự tốt đẹp cho ta và người mà ta thương yêu? Vậy nếu cái thiện với ta lại là cái ác với người khác thì sao? Trong vai trò Thượng Đế thì liệu ta có thể chọn đứa nào và bỏ đứa nào, trong khi ta yêu thương tất cả. Rồi liệu kẻ thủ ác có tội không, khi mà hắn từng là nạn nhân và là sản phẩm của một tội ác khác?

Tội ác từ đâu mà có? Từ con người hay từ Thượng Đế? Thật dễ để trả lời, tội ác sinh ra từ những con người sống trong mê muội và không có tình yêu thương. Ai đã tạo ra những con người đó? Chính chúng ta chứ còn ai nữa, chúng ta tạo ra một đám đông mê muội để hưởng lợi trên sự ngu dốt đó, chính chúng ta đã không yêu thương nhau và đầu độc lẫn nhau. Rồi khi lãnh nhận hậu quả của chính mình, chúng ta lại đổ thừa cho kẻ khác, cho Thượng Đế. Chúng ta rất thích làm thẩm phán để phán xét mọi thứ, trừ những thiếu sót do mình tạo ra.

Thượng Đế phải chăng đã không làm gì? Tất cả mọi người đều là con cái Thượng Đế, vậy Ngài sẽ yêu thương đứa nào hơn đứa nào? Phải chăng là những đứa sống trung thực và biết yêu thương anh em của mình? Nhưng Ngài đã không ngăn trở khi những đứa con ấy chịu chết để làm chứng cho sự thật, để những đứa khác có thể nhận ra giá trị của sự thật và tình yêu thương. Đó là một sự hy sinh vô cùng lớn lao có thể có từ một người cha nhân lành, Ngài có đau đớn không? Chúng ta thử một lần tự hỏi rằng thế giới này sẽ ra sao nếu không có những cái chết và hy sinh của những người công chính đó? Không có họ thì liệu sự thật và yêu thương có tồn tại? Trong phim khi Ngài muốn Mack chọn lựa giữa 2 đứa con, Mack bảo hãy chọn anh, hãy để anh đau khổ thay chúng, đó cũng là câu trả lời của Thiên Chúa, Ngài đã để Đức Jesus bị đóng đinh trên thập giá, khi con Ngài bị đóng đinh cũng là lúc Ngài bị đóng đinh.

Vậy những kẻ thủ ác có bị trừng phạt không? Sự thật là, ngay khi con người sống trong sự ác thì cũng chính là lúc họ nhận lấy hình phạt. Có thể hình phạt đó không phải tù tội hay cái chết của thân xác, mà nó là sự giằng xé của lương tâm, sự bất an trong tâm hồn, sự sợ hãi bị phán xét khi đứng trước cái chết, những điều đó còn khốn khổ hơn việc phải sống trong nhà tù nhiều, vì nó sẽ kéo dài cả cuộc đời họ. Vậy đối với những kẻ u mê thì sao? Vì u mê nên đôi khi con người không hề cắn rức lương tâm khi làm ác. Chính sự u mê của họ là bản án dành cho họ rồi vậy. Vì trong sự u mê đó, họ không còn là một con người chân chính, họ không là một con người như một con người. Liệu người ta chấp nhận mình là một con người dù bị đau khổ, hay chấp nhận là một con quái vật trong hình hài một con người?

Sống trong đời là không tránh được khổ đau, quan trọng là ta đối diện với nỗi đau ấy như thế nào, là tiếp tục chìm trong nó để mọi sự tốt đẹp còn lại bị hủy hoại, hay biết đặt nó xuống và tìm lại tình yêu để tiếp tục xây dựng ngôi nhà hạnh phúc cho mình? Câu trả lời chỉ có một, đó là phải học cách tha thứ, tin tưởng vào những điều tốt đẹp. Giống như khi Mack lúc ở trên thuyền giữa hồ, đừng nhìn xuống con thuyền đang chìm, hãy nhìn vào Đức Jesus – hình ảnh của tình yêu thương, bằng sự dẫn dắt của Ngài thì ta có thể bước đi trên mặt nước và rời khỏi vũng lầy đó. Dù bạn có tin vào Thượng Đế hay không, thì bạn sẽ vượt qua mọi khó khăn cùng cực nhất nếu trong bạn còn tồn tại hy vọng về sự tốt đẹp. Rất nhiều thực tế đã chứng minh điều đó, những người lạc trong rừng, trong sa mạc, trên biển cả.

Bộ phim đã thể hiện Thượng Đế khác với truyền thống, Ngài là một phụ nữ da đen. Nhiều người sẽ phản đối, với tôi thì phản đối vô hiệu (cười). Phim cũng đặt vấn đề là liệu Đức Jesus có phải người Công giáo không? Tôi (cũng như phim) nghĩ là không – không quan trọng, vì Đức Jesus đến là muốn con người tin vào sự thật và tình yêu chứ không phải để trở thành “nô lệ” cho tôn giáo này hoặc tôn giáo kia. Khi nhận thức của bạn đi đến giai đoạn nào đó, bạn vẫn giữ được một đức tin mà không phụ thuộc vào tôn giáo nữa, chỉ là điều này hơi khó với đa số người.

Bộ phim khởi đầu bằng những nỗi đau và sự mất mát, kết thúc trong hạnh phúc. Khổ đau là điều không tránh khỏi, nhưng mục tiêu mà chúng ta hướng tới luôn là sự tốt đẹp. Muốn vậy thì ta phải biết học cách tha thứ, học yêu thương, xây dựng và bảo vệ những giá trị mang đến hạnh phúc. Ở một góc nhìn tương quan, nỗi đau giúp ta hiểu ý nghĩa của hạnh phúc, tội ác giúp ta hiểu tầm quan trọng của yêu thương. Nói thế không phải nỗi đau hoặc tội ác là cần có, mà chúng là minh chứng cho một chân lý: nơi nào có ánh sáng thì không có bóng tối, và ngược lại.

Còn những người đã chết sẽ đi về đâu? Nếu bạn tin linh hồn con người là bất tử, thì chắc chắn bạn phải tin rằng những người tốt sẽ đến được nơi tràn đầy hạnh phúc. Đó cũng là lý do cho sự hòa giải và tha thứ, xóa bỏ nỗi đau và lòng thù hận trong con người. Với người thủ ác thì sao? Nếu lúc sống họ còn u mê, thì sau khi chết, linh hồn họ sẽ nhận ra những gì họ làm khi còn sống, và họ sẽ cảm nhận được nỗi đau của sự hối hận, đó chính là hỏa ngục của linh hồn, và đó cũng là một lý do để ta tha thứ. Con người khó tha thứ khi nhìn bằng con mắt của chính họ, nhưng sẽ học được cách tha thứ khi nhìn bằng con mắt của Thượng Đế.

Còn nếu bạn vẫn ngoan cố oán trách Thượng Đế vì những khổ đau, thì tôi hỏi bạn một câu: Bạn muốn cha mẹ (Thượng Đế) giam bạn trong “nhà” để khỏi gặp bất hạnh hay cho bạn tự do bay nhảy dù có thể gặp rủi ro? Và sự chọn lựa nào mới thể hiện là cha mẹ yêu thương con cái hết lòng?

…………………

Note: nếu bài viết trên trang có giá trị, nhớ tích cực like, share, comment, và giới thiệu với bạn bè về Chí Blog  (Facebook) .

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of