Review phim Mother (2017): Chỉ có tình yêu mới tái tạo thiên đường

Mother có IMDb 6.6, là bộ phim tâm lý – kinh dị, số điểm IMDb đó với tôi là khá thấp so với giá trị thật sự, có lẽ vì phim đã khiến nhiều người tức giận, đặt biệt là các tổ chức tôn giáo. Nếu Mẹ Trái Đất hiện ra với loài người thì bà sẽ hỏi gì? Bà sẽ hỏi thế này “Các ngươi có biết xấu hổ hay không khi tàn phá nhà của ta?”, hoặc bà sẽ khóc hết nước mắt vì thấy đám con cả đang giết lẫn nhau và giết những đứa con khác của bà.

Jennifer Lawrence là nữ diễn viên tôi thích nhất hiện nay, vì sắc đẹp lẫn tài năng của cô, và cô cũng rất biết chọn những kịch bản phim hay – điều này không phải ai cũng làm được.

Nói về loài người mà trong ấy có cả tôi, thì tôi cảm thấy rất kinh ngạc vì có vẻ như chúng ta không mấy khi biết xấu hổ vì những việc chúng ta làm. Chúng ta thích tự cho mình một quyền gì đó vốn không thuộc về bản thân. Vì chỉ nhìn mọi thứ ở góc nhìn thứ nhất nên chúng ta cứ mãi gây đau đớn cho nhau, rồi tự hỏi vì sao thế gian này khốn khổ như thế, và không tìm thấy thiên đàng. Bộ phim sẽ cho bạn thấy rất rõ cung cách cư xữ mà loài người đã thể hiện bằng một góc nhìn khác mang tính trực quan, chỉ khi đó thì ta mới nhận ra ta thật sự là ai, ta sẽ thấy được sự phi lý khôn tả, ta sẽ nóng giận về chính mình và thương Mẹ Trái Đất hơn.

Sáng Thế Ký có đoạn “Ta hãy làm nên loài người như hình ta và theo tượng ta, đặng cai quản loài cá biển, loài chim trời, loài súc vật, loài côn trùng bò trên mặt đất, và khắp cả đất …”, một phần của loài người đã dựa vào đoạn này để nghĩ rằng họ là chủ nhân của muôn loài, họ đã sai lầm hay họ tham lam đến nỗi quá tự tin để nghĩ họ là chủ? Đôi khi niềm tin của một tôn giáo lớn nào đó cũng cần phải thay đổi, vì biết đâu điều họ làm chính là nhét chữ vào miệng Thượng Đế. Tất nhiên tôi không muốn khiêu chiến đối với niềm tin tôn giáo, nhưng có một số sự thật cần phải được nhìn nhận, thay đổi, và “cai quản” thì khác với “làm chủ”.

Có 2 vợ chồng nhà văn nọ sống trong một ngôi nhà tuyệt đẹp, nhà văn muốn viết lên một tác phẩm, và khi ông vừa đặt bút xuống thì có người gõ cửa, phải chăng con người ấy là một ý tưởng vừa nẩy sinh trong ông? Còn người vợ thì phát hiện ngôi nhà có một quả tim đang đập, cô thấy ngực mình đau nhói khi khách lạ đến nhà, đó là một điềm báo chẳng lành chăng? Ông chủ nhà thì quá hiếu khách, người vợ thì hết lòng yêu thương căn nhà, còn vị khách thì “vô tư” đến nỗi xem nơi ông trọ như là nhà ông,… và mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Vị khách lạ là một kẻ sống tác tệ (hút thuốc uống rượu), còn bà vợ ông ta thì tò mò và phù phiếm (nhìn cách bà ta ăn mặc), họ có 2 đứa con vô giáo dục, thằng này giết thằng kia rồi bị ông chủ nhà xô ngã nên có một dấu ấn trên trán. Đây là một câu chuyện kinh thánh được viết lại. Còn về bà chủ nhà, bà muốn hoàn thành căn nhà để đón nhận đứa con đầu lòng của họ, nhưng những kẻ ở trọ đã làm gì với đứa bé ấy? Ôi dòng lịch sử của con người nếu được rút ngắn lại trong một bộ phim thì nó sẽ diễn ra đúng như những gì mà chúng ta thấy, họ cứ thích giết những người con xứng đáng với Mẹ Trái Đất. Còn trong hiện tại chúng ta vô tâm không thấy chỉ là vì sự tồi tệ ấy chưa chạm vào ta, hoặc ta đã quen rồi với nó.

Thế giới này vốn là một chốn hoang tàn, nhờ tình yêu, hoang tàng trở thành thiên đường, nhưng con người đã đến và phá nát nó. Đó là những gì ta biết và ta đang chứng kiến. Có bao giờ chúng ta tự hỏi lòng rằng ngày nào đó chúng ta cần phải nhìn lại và dùng trái tim mình để xây một thiên đường hạnh phúc? Hay ta cứ để mọi thứ tái diễn mãi đến vô cùng?

………………

Note: nếu bài viết trên trang có giá trị, nhớ tích cực like, share, comment, và giới thiệu với bạn bè về Chí Blog (Facebook).

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of