Review phim Little Boy: dịch chuyển một ngọn núi

Trong những lần dạo các trang xem phim online tôi có nhìn thấy bộ này nhưng đều bỏ qua, vì nghĩ rằng có gì đáng xem về câu chuyện của một cậu nhóc đâu. Rồi tình cờ đọc một bài viết về nó nên mới xem thử, mới biết đây quả thật là một bộ phim hay. Từ câu chuyện của cậu nhóc, tôi lại thấy được nhiều điều cho chính tôi.

Câu chuyện lấy bối cảnh thời gian diễn ra thế chiến thứ 2, người con cả trong một gia đình đăng ký nhập ngũ nhưng bị từ chối vì thiếu chiều cao. Vâng! Chính chiều cao khiêm tốn là một sự bắt đầu của bộ phim, để khi đi đến đoạn kết chúng ta mới hiểu được thế nào là cao và thế nào là thấp.

Sống trong bất cứ đất nước nào dù là dân chủ hay độc tài thì suy nghĩ của con người luôn luôn bị định hướng để phục vụ cho những mục tiêu mà đất nước đó đòi hỏi. Những kênh truyền hình, những bộ phim được tạo ra để kích động lòng thù hận của mọi người, từ đó con người dám dấn thân cho những thứ mà họ nghĩ là cao cả. Một cuộc chiến tranh dù mang trong nó mục đích chính nghĩa hay phi nghĩa, thì đối với những con người bị đẩy ra chiến trường thường mang một suy nghĩ chung, đó là họ đang hy sinh cho chính nghĩa, họ thấy sự hy sinh đó là chính đáng. Tôi đã xúc động khi nhìn thấy người anh cả vô cùng thất vọng khi bị từ chối, anh muốn được nhập ngũ, được cần súng giết “bọn Nhật” để giải phóng cho nước khác. Những con người trong cái đám đông thật đáng giận khi họ không nhận ra mình đang bị giật dây (trước khi bàn về mục đích giật dây là gì) nhưng cũng đáng khâm phục cho tấm lòng luôn hướng về chính nghĩa đó của họ.

Dù nơi nào cũng có, nhưng có những nơi, con người có quyền chỉ thẳng vào nó và đặt vấn đề về nó – cái phương cách lợi dụng niềm tin của dân chúng. Trong phim, hầu hết những hình thức tuyên truyền để tạo ra sự căm thù quân Nhật đều được thể hiện bằng lối hài hước, sự hài hước đó vừa mang nghĩa đen là truyền thông châm biếm quân Nhật để mang lại nụ cười cho dân Mỹ thời đó, vừa mang nghĩa bóng là thể hiện một cái nhìn châm biếm của bộ phim Little Boy dành cho những thủ đoạn không chính đáng mà mọi chính phủ thường dùng.

Bởi người anh cả không thể nhập ngũ nên trọng trách đó được đặt lên vai của người cha. Đứng trước một sự hy sinh cần có vì chính nghĩa, thì bất cứ ai có lòng tự trọng cũng không thể chối bỏ trách nhiệm. Lòng tự trọng tạo nên phẩm giá cho mỗi con người, ta không thể cứ ngồi đó hưởng thụ, trong khi những người xung quanh thì dấn thân vào trong nguy hiểm. Có thể nói trách nhiệm là yếu tố quan trọng nhất để tạo ra một xã hội bền vững. Cha mẹ có trách nhiệm với con cái, công dân có trách nhiệm với quốc gia, mỗi quốc gia có trách nhiệm với thế giới, và ngược lại.

Nếu chiều cao là một khiếm khuyết của người anh, thì chính nó cũng là vấn đề với cậu em bé nhỏ. Trong mỗi con người chúng ta luôn tồn tại những thước đo với những cảm quan về thế giới bên ngoài, đó là xấu và đẹp. Ai cũng yêu cái đẹp và xa lánh cái xấu, chỉ những ai đủ nhận thức để đặt mình trong góc nhìn của người khác mới hiểu rằng, đôi khi cái xấu còn đáng để cảm thông hơn là cái đẹp. Vì còn non nớt nên những thằng bé cùng lứa với cậu nhóc đã làm cái việc mà bọ chúng thường làm, là cười chê và ức hiếp cậu.

Với thân hình nhỏ bé và yếu đuối, điều mà cậu nhóc có thể làm được là sự chịu đựng những trò độc ác đó. Sự bất lực với khả năng của mình khiến cậu cảm thấy tự ti và trông chờ vào một sức mạnh siêu nhiên nào đó, qua các bộ phim thần thoại hay nhà ảo thuật gia. Có lẽ không có gì quan trọng khi cuộc sống cậu vẫn thế, nhưng cái điều mà cậu muốn lúc này là người cha được trở về, đây là một khó khăn lớn đến nỗi nó giống như dời đi một ngọn núi. Niềm tin vào sức mạnh huyền bí thường khởi đầu từ một khả năng không thể diễn ra nhưng nó vẫn diễn ra, ví dụ như con người di chuyển đồ vật bằng ý nghĩ. Khi nhìn thấy mình di chuyển được cái chai của nhà ảo thuật thì cậu đã tin mình có sức mạnh huyền bí đó. Để có được niềm tin thì không phải dễ, vì cậu phải vượt qua được sự tự ti mặc cảm, vượt qua được những lời cười chê nhạo báng. Cậu tin cái chai di chuyển là do cậu làm, còn chúng ta thì không vì chúng ta biết đó là do nhà ảo thuật động tay vào. Phải chăng niềm tin của cậu bé là rất ngu ngốc?

Trong giáo đường, cậu được nghe lời kinh thánh của ngày hôm đó “nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này “rời khỏi đây, qua bên kia” nó cũng sẽ qua”. Lời đó khiến cậu như khám phá được một điều gì đó vô cùng vĩ đại (quả thật thì điều đó luôn vĩ đại). Cậu đến gặp cha xứ để hỏi cái bí quyết vừa được nghe. Đứng trước một cậu nhóc hỏi về bí quyết dời 1 ngọn núi thì bạn sẽ trả lời thế nào? Bạn sẽ nói rằng việc đó là không thể? Khi bạn nói vậy và nghĩ vậy thì cũng đã chứng minh lời kinh thánh, lòng tin của bạn chẳng bằng được một hạt cải nhỏ bé, bạn chẳng có lòng tin gì hết. Vị cha xứ đã bảo cậu làm di chuyển cái chai, dù làm rất nhiều lần nó vẫn cứ trơ trơ. Nhưng cậu vẫn cố làm, cậu gồng mình, tập trung suy nghĩ bằng tất cả sức lực. Cuối cùng cái chai đã dời từ nơi này đến nơi kia… bởi tay vị cha xứ. Bạn có đang cười không đó? Bạn có đang nhạo báng niềm tin của cậu khi biết nó di chuyển là do vị cha xứ? Tại sao con người ta đều mong mỏi một sự việc diễn ra trong sự không hiểu thấu mới được gọi là phép màu? Niềm tin lớn lao của cậu bé đã buộc vị cha xứ phải di chuyển cái chai, đó không phải là một phép màu mà niềm tin mang lại sao?

Có niền tin là chưa đủ, bạn phải làm gì đó cho niềm tin của mình. Chính vì thế cha xứ đã đưa cậu 1 dãy những việc cần làm, nó như là cái giá phải trả cho một phép lạ là cha cậu trở về. Cha xứ cũng không biết kết quả thế nào vì chuyện đó chỉ có Chúa mới làm được, nhưng cậu bé thì rất tin lời ông. Những việc như thăm một tù nhân, thăm người bệnh, cho người lạ một chỗ ngủ … thì tương đối dễ dàng, nhưng biến một kẻ thù thành bạn là một việc vô cùng khó khăn. Vì nó đòi hỏi một sự biến đổi về chất trong tâm hồn chứ không phải một hành động đơn thuần.

Do sự mong mỏi cha được trở về nên cậu đã cố tìm cách để làm điều đó. Nó khó khăn hơn cậu nghĩ rất nhiều, vì cậu vốn căm ghét người Nhật, vì xung quanh cậu ai ai cũng căm ghét người Nhật. Làm bạn với kẻ thù là một hành động đáng lên án, sự lên án đó tồn tại cả trong gia đình của ta. Cậu vẫn bị đám bạn ức hiếp và cười nhạo, thế rồi khi gặp khó khăn, chính cái người cậu xem là kẻ thù đã dang tay ra cứu giúp, chính kẻ thù đó đã cho cậu xem câu chuyện về một chiến binh Samurai bé nhỏ, để cậu hiểu rằng sức mạnh thật sự chẳng liên quan gì đến việc có một thân thể lớn hay nhỏ. Sức mạnh đó đến từ niềm tin, từ sự quyết tâm, từ trí tuệ của chính ta. Lịch sử không hề thiếu những câu chuyện minh chứng cho điều đó. Devid bé nhỏ chiến thắng Goliath to lớn, VN chiến thắng quân Nguyên 3 lần.

Khi đến mục cho kẻ đói ăn, cậu đã mời ông lão người nhật đến ăn tại nhà. Một kẻ thù đã thật sự biến thành bạn hữu. Qua chuyện này ta thấy rằng, bạn hay thù không nằm ở việc người đó là ai, thuộc dân tộc nào, màu da ra sao, là nam hay nữ, là già hay trẻ…mà nằm ở chỗ cách người đó đối xữ với ta ra sao, có bảo vệ ta, giúp ta hiểu biết, có tôn trọng ta?! Trong xã hội, con người thường nhận diện kẻ thù một cách lầm lạc. Thấy kẻ khác ghét thì mình cũng ghét, thấy họ cười chê thì mình cười chê, thấy họ tôn vinh thì mình tôn vinh, trong khi chẳng hiểu tí nào về cái mà ta khinh ghét hay tôn vinh.

Trong một lần cãi vả, người anh đã thách thức niềm tin của cậu, bảo cậu hãy di dời một ngọn núi. Và chuyện gì đã xẩy ra khi đó? Cậu gồng mình đưa tay về phía ngọn núi như muốn kéo nó lại, mặt đất rung chuyển, và có lẽ ngọn núi đã dời đi một ít. Tất cả chúng ta đều nghĩ chuyện đó xẩy ra vì một trận động đất xuất hiện trùng hợp. Nhưng ai dám chắc đó không phải là kết quả cho niềm tin của cậu? Ai dám chắc đó không là một phép lạ mà Chúa đã tạo ra khi nhìn thấy sự nỗ lực của cậu? Chẳng ai dám chắc cả.

Sau chuyện đó thì cậu được lên báo, một cậu bé có thể di chuyển ngọn núi. Có thể đó là cách giật tít, nhưng trong đó cũng thể hiện sự khâm phục của mọi người đối với niềm tin và nỗ lực của cậu. Bởi cậu làm được những điều mà người khác không làm được, bởi cậu có được một sức mạnh trong tim là người khác không có. Khi cậu hướng về nơi mặt trời lặn để kéo nước Nhật hòng kết thúc chiến tranh, thì 2 quả bom nguyên tử cũng được thả xuống đó và Nhật đầu hang vô điều kiện. Quả bom được đặt tên Little boy – biệt danh của cậu, một quả bom nhỏ nhưng sức công phá thì khủng khiếp. Cậu bé hay quả bom là hình ảnh về sức mạnh của con người, nếu con người có niềm tin vào chính mình thì không có gì là không thể làm được.

Cuối cùng thì người cha đã trở về sau nhiều sóng gió. Có thể tất cả mọi chuyện chẳng liên quan gì nhau, nhưng cũng có thể một phép màu đã được thể hiện bằng cách này hay cách khác do niềm tin lớn lao của cậu.

Đây là một bộ phim rất ý nghĩa và mang tính giáo dục cao. Trong bất cứ giờ phút khó khăn nào thì con người cũng không thể bỏ mất niềm tin đối với những điều tốt đẹp trong cuộc sống, niềm tin ấy chính là sự hy vọng cho một ngày mai tươi sáng, niềm tin ấy khiến ta phải nỗ lực để đạt được nó. Và cuối cùng chúng ta sẽ tìm thấy hạnh phúc của mình bằng cách này hay cách khác.

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Top
Translate» English - German...