Review ý nghĩa phim Midnight In Paris: cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài

Midnight In Paris (2011) sẽ đưa bạn đến Paris cùng với anh chàng Gil lãng mạn, chúng ta sẽ được chứng kiến một “kinh đô ánh sáng” trong hiện tại và trong quá khứ của những năm 1920, gặp gỡ những nhà văn lớn và những họa sĩ vĩ đại của thế kỷ 20. Tôi chưa từng đến Paris, nhưng khi hỏi những người từng đến đó thì họ nói rằng, đó là nơi mà chúng ta có thể làm thơ sau một cuộc đi dạo. Tất nhiên, với một số khác thì họ sẽ nói rằng bạn có thể mua những sản phẩm của các thương hiệu nổi tiếng (cười).

Phim hay, lãng mạn, đẹp và ý nghĩa, IMDb 7.7 . Đây là một phim tình cảm, mà đối với tình yêu thì tôi sẽ không mổ xẻ và phân tích, vì làm thế sẽ giết chết tình yêu, bạn hãy xem phim và cảm nhận. Tôi chỉ viết về các vấn đề khác có liên quan đến tình yêu, con người, và cuộc sống.

Bạn nghĩ sự trớ trêu nhất khi đi du lịch với vợ sắp cưới sẽ là gì? Đó là gặp gỡ anh chàng mà cô ấy yêu thầm từ rất lâu, và bất hạnh hơn nữa khi anh chàng đó lại đang rất thành công. Thế là bạn sẽ chứng kiến vợ sắp cưới của mình cứ cố sáp lại gần anh ta để nghe những lời “thông minh và sắc sảo”, nó khiến đôi mắt của cô ấy lấp lánh niềm khâm phục. Gil đã gặp chuyện đó trong chuyến du lịch Paris của anh.

Gil có một tâm hồn lãng mạn, anh yêu Paris, anh muốn đến những nơi mà các nhà văn và các nghệ sĩ vĩ đại của ngày xưa từng đến. Gil muốn bỏ công việc cũ của anh ở hãng phim để trở thành một nhà văn, trong khi Inez thì không muốn thế. Inez là một cô gái sống thực tế và không mơ mộng, cô ngưỡng mộ sự thành công, đời sống tiện nghi. Tính cách giữa họ hoàn toàn khác nhau dù đang yêu nhau. Inez có yêu Gil không? Điều đó chỉ có cô ấy biết rõ, hoặc đó chỉ là sự chọn lựa khi Paul đã không chọn cô.

Có lẽ Gil chưa nhận thức được những gì đang diễn ra xung quanh, nhưng linh hồn của anh phần nào cảm nhận được điều đó, nó là sự lạc lõng dù trong chuyến du lịch với người anh yêu, nó thể hiện trong đôi mắt buồn bã của anh. Tuy nhiên Paris đã trao cho Gil một món quà rất thú vị, được trở về những năm 1920, được gặp gỡ Picasso, vợ chồng Fitzgerald (tác giả của Gatsby vĩ đại), Hemingway, và nhiều người nổi tiếng khác.

Nếu bạn có một tâm hồn lãng mạn, bạn sẽ cảm giác cô đơn lạc lõng khi sống trong hiện tại, khi phải nhìn vào những sự trống rỗng và vô nghĩa đang có trong mọi người. Bạn muốn tìm về quá khứ, muốn sống trong một thời đại mà nền văn học và nghệ thuật đang nở rộ, chúng ta gọi đó là sự hoài cổ. Gil cảm thấy như đi vào xứ xở thần tiên khi được gặp gỡ các nghệ sĩ nổi tiếng, anh ấy trò chuyện cùng họ, kết bạn với họ, và anh ấy yêu Adriana – cô gái quyến rũ nhất trong thời đại đó.

Chúng ta hãy đi vào ý nghĩa của bộ phim. Chúng ta đã thấy gì qua lối sống của Paris 1920? Đó là sự niềm nở, tinh thần lạc quan, sức sống mãnh liệt, tràn đầy cảm xúc. Hemingway thẳng thắn nói rằng các nhà văn là đối thủ của nhau, nhưng đó là những đối thủ có lòng tự trọng và có danh dự. Trong việc viết, họ cạnh tranh nhau, nhưng họ là bạn tốt của nhau, họ giúp nhau tiến bộ, họ góp ý một cách chân thành. Hemingway đã giới thiệu cho Gil làm quen với Stein – nhà phê bình văn học / nghệ thuật nổi tiếng, bà ấy đã cho Gil những góp ý vô cùng giá trị.

Kể cả trong tình yêu cũng thế, Hemingway và Picasso đều yêu Adriana, nhưng họ chưa bao giờ xem tình yêu như một thứ dùng để trói buộc cô ấy, họ không căm thù nhau, họ không dùng âm mưu hèn hạ để hại nhau, họ nói lên cảm xúc của họ theo cách chân thành nhất, họ tôn trọng sự thật và vẻ đẹp của tạo hóa. Những tác phẩm chỉ trở thành vĩ đại khi nó được viết ra từ những người có nhân cách lớn lao.

Trong lần tranh cãi của Gil và Inez ở cuối phim, Inez nói rằng Gil bị điên, vì những nhà văn đó đã chết, nhưng Gil thì nói rằng họ không chết. Thân xác của các nhà văn ấy đã chết, nhưng “ánh sáng” và sự thật mà họ viết ra sẽ không bao giờ chết, những điều đó giúp Gil và chúng ta nâng cao nhận thức, giúp chúng ta nhìn rõ sự thật đang diễn ra xung quanh, và nó giúp Gil nhìn ra sự phản bội của cô vợ sắp cưới của anh ấy, nhận ra sự khác biệt giữa họ.

Không lạ khi triết gia Kierkegaard (Kính Sợ Và Run Rẩy) rất căm ghét những giáo sư, giảng viên, hoặc các học giả. Vì phần lớn trong họ thì giống như anh chàng giáo sư trong phim này, Paul nói về lịch sử như một con vẹt, thực tế thì anh ta không có một chút cảm xúc gì về những điều đang nói. Các giảng viên khác nhà văn ở chỗ họ chỉ biết phân tích chứ không biết cảm nhận. Họ phân loại văn học, họ mổ xẻ tính nghệ thuật, họ phê bình kỹ thuật tạo nên tác phẩm, những gì họ quan tâm chỉ là kỹ năng và hình thức. Khi họ làm vậy, họ biến những tác phẩm thành những xác chết vô hồn.

Về sự hoài cổ, cuối cùng thì Gil nhận ra rằng đó là sự chối bỏ thực tại luôn có trong mỗi chúng ta, khi chúng ta không tìm được hạnh phúc khi đang sống trong nó. Hoặc khi chúng ta muốn nhiều hơn những gì mình đang có. Nhưng do đâu mà chúng ta không hạnh phúc? Do chúng ta không hiểu chúng ta là ai, chúng ta cứ đầu hàng cuộc sống thực tế, chúng ta chấp nhận những gì mà thực tế mang đến, chúng ta không cố gắng tìm một cuộc sống phù hợp với bản thân. Adriana đã giúp Gil học được một bài học rất giá trị, đó là sống đúng với con người thật của mình, điều đó đòi hỏi sự can đảm.

Hành trình về quá khứ có thể là một giả tưởng, hoặc là một giấc mơ của Gil, anh ấy không ở lại năm 1920, nhưng anh chọn ở lại Paris, vì nơi đó phù hợp với những người như anh, nơi đó có những người giống anh.

Sự chọn lựa giữa Gil và Adriana có sự giống nhau và sự khác nhau. Giống nhau khi họ lựa chọn lối sống phù hợp với họ và đam mê của họ; khác nhau, khi Gil không chối bỏ thực tại, vì anh là một nhà văn, một nhà văn thực sự sẽ giúp chúng ta cảm nhận được cuộc sống và chấp nhận sự thật để có thể tìm được hạnh phúc trong sự thật đó. Đó là những gì mà Hemingway hoặc Fitzgerald đã làm trong thời đại của họ, nhờ thế mà chúng ta cũng được soi sáng.

Cảnh báo: bạn nên cẩn thận khi du lịch với người yêu ở Paris, bạn có thể sẽ lạc mất cô ấy (hoặc anh ấy) vì Paris là một thành phố lãng mạn (cười). Hãy chắc rằng bạn và người yêu đều lãng mạn như nhau, hoặc cả hai cùng có cách sống thực tế như nhau. Nhưng dù bạn và cô ấy có tính cách gì, thì hãy thử đi dạo Paris dưới trời mưa, vì Paris tuyệt vời nhất khi đi dạo dưới mưa.

Phim trên mạng thiếu mất vài phút cuối:

“Tôi quyết định dọn đến Paris” – Gil
“Tôi đã nghĩ về anh, hôm nọ, bởi vì … sếp của tôi đã kiếm được một album mới của Cole Porter” – cô gái
“Và nó khiến cô nghĩ về tôi?” – Gil
(Cô ấy gật đầu)
“Tôi thích được nhớ tới theo cách đó lắm” – Gil
“Vậy cô đang trên đường về nhà sao?” – Gil
“Tôi có thể đi dạo cùng cô … hoặc mời cô tách cà phê chứ?”
Và … trời mưa (cười – tôi cười)
“Trời bắt đầu mưa rồi” – Gil
“Cũng không sao đâu mà, tôi không bận tâm việc bị ướt” – cô gái
“Thật sao?” – Gil
“Thật ra, Paris đẹp nhất là vào lúc trời mưa” – cô gái
“Cô nghĩ vậy sao? Tôi cũng nói thế suốt” – Gil
Và … họ đi với nhau dưới trời mưa.

Vài phút cuối phim rất đẹp và ý nghĩa, những người thuộc về nhau sẽ gặp nhau đúng nơi và đúng thời điểm. Sự tình cờ rất thường xuyên diễn ra, nhưng sự tình cờ có hạnh phúc chỉ diễn ra sau khi chúng ta biết chúng ta là ai và khi chúng ta ở nơi thuộc về chúng ta. Và khi chúng ta không sợ “những cơn mưa”.

Về Paris, chúng ta có thể hình dung “kinh đô ánh sáng” qua hình ảnh của 3 người phụ nữ. Những năm 1920, Adriana là hiện thân của tình yêu, sự lãng mạn, tự do, sống hết mình cho cảm xúc. Trong hiện tại, cô gái hướng dẫn viên du lịch, Paris chỉ còn là một thành phố để du lịch, để tìm hiểu về lịch sử và sự hoài cổ. Nhưng nếu tìm kỹ hơn, bạn sẽ tìm thấy Gabrielle – cô gái mang vẻ đẹp thật sự của Paris.

…………………

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Phim tình cảm cùng thể loại: The Notebook, Ruby Sparks, You Are Not You, Before Sunrise, Before Sunset, Before Midnight, Gatsby Vĩ Đại

Facebook Comments
0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
7 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
trackback

[…] bộ phim về “du hành thời gian”: Interstellar, Midnight In Paris, 12 Monkeys, Time Lapse […]

trackback

[…] bộ phim nói về ý nghĩa của sự sống: Big Fish, Midnight In Paris, The Tree of Life, Bicentennial Man, Shoplifters, La grande bellezza, Phantom […]

trackback

[…] giác đó của Sarah. Cái cảm giác mà chúng ta cũng có thể tìm thấy trong bộ phim Midnight In Paris, nỗi buồn và sự lạc lõng khi Gil nhìn vào những người xung quanh, sự hân hoan […]

trackback

[…] Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài […]

trackback

[…] Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài […]

trackback
Tháng Năm 12, 2020 10:56 chiều

[…] Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài […]

trackback

[…] Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài […]