Review Phim You Are Not You (Em Không Phải Là Em) – CHÍ BLOG

Có rất nhiều khi ta chỉ có thể biết chính xác mình là ai khi cuộc sống hay điều gì đó đang đi tới điểm cuối cùng của nó. Bộ phim kể về một cô gái đang say sưa trong hạnh phúc bỗng mắc phải một căn bệnh nan y, căn bệnh vừa là sự kết thúc vừa là sự khởi đầu.
Với mỗi người con gái thì hạnh phúc là như thế nào? Một người tình lý tưởng với những ưu điểm như đẹp trai, lãng mạn, ga lăng, có địa vị. Một công việc thăng tiến, sống trong thế giới thượng lưu, bạn bè là những người có học vấn và trình độ. Một mái ấm gia đình với đầy đủ tiện nghi, tương lai rõ ràng… mọi thứ hoàn hảo nhất mà ta có thể tưởng tượng ra. Cô gái trong phim đều có được những thứ ấy, nhưng kể từ khi biết mình mắc bệnh, cô nhận ra rằng tất cả những thứ đó đều không còn quan trọng nữa, chúng trở nên vô cùng xa lạ, ở trong chúng cô luôn cảm thấy ngộp thở.
“Khi nhìn vào mắt anh, em không thấy mình trong ấy” – đó là câu mà cô đã nói với chồng mình. Đôi lúc chúng ta không biết mình theo đuổi một thứ gì đó là vì cái gì, trong tình yêu cũng thế. Ta thấy một người tình lý tưởng theo cách mà ta nhìn nhận, ta chạy theo, ta chinh phục, ta tìm mọi cách để biến mình trở nên hoàn hảo hơn trong mắt người ấy, hôm nay ta bỏ mất vài điều ta thích (hay sâu trong tâm hồn ta thích), ngày mai ta bỏ chúng nhiều hơn, và cho đến một ngày tất cả những gì từng là ta đều biến mất. Nhưng ta vẫn sống và cảm thấy hạnh phúc trong cái sự biến đổi mà ta cho là mình phải là như thế. Ở góc nhìn ngược lại, người ta yêu cũng đang biến đổi để trở nên phù hợp hơn với cái lý tưởng mà ta mong muốn, người ấy cũng đang đánh mất chính mình vì ta. Thế là trong sự say mê, người này từ bỏ chính mình để biến thành một mẫu người nào đó trong mắt đối phương. Có thể nói, đây là một sai lầm vô cùng khủng khiếp khi ta nhận ra mình không phải là mình. Sự sai lầm đó không phủ nhận tình yêu giữa họ, không phải lỗi của người này hay người kia, nhưng nó sẽ giết chết đời sống của ta khi ta nhận ra mình, vì khi ta không là chính mình, mọi sự ta làm đều trở nên vô vị và nhạt nhẽo.
Trong cuộc đời mình, có không ít lần ta tìm được ai đó nhận ra con người thật của mình, nhưng ta từ chối họ bởi vì ta luôn chạy theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài, trong tâm hồn ta luôn biết rằng nếu ta yêu họ thì ta sẽ thật sự hạnh phúc, nhưng ta vẫn muốn nắm bắt cái ảo ảnh mà ta dựng lên. Quả thật tôi không hiểu điều gì mới thật sự là quan trọng với mỗi con người, là sự chiếm hữu cái lý tưởng của ta hay sống trong một thế giới mà ta luôn là chính mình. Có lẽ sẽ là hoàn hảo nếu như ta có được cả 2, tuy nhiên đời người có quá ít sự hoàn mỹ để có thể đạt được.
Chạy theo cái lý tưởng mà đánh mất mình thì cái giá phải trả là quá lớn, vì khi ta không còn là ta trong sự cảm nhận về chính mình thì sao ta cảm thấy hạnh phúc trong cái lý tưởng đó, nói dễ hiểu thì ta thấy một người khác đang sống trong cái lý tưởng đó chứ không phải mình. Còn đạt được chính mình nhưng không có cái lý tưởng mà ta mong đợi thì sao? Điều này phải nhìn lại chính ta một lần nữa, liệu những gì mà ta theo đuổi có phải là những điều thật sự quan trọng với mình? Con người thường không biết mình thật sự là ai nếu ta không biết lắng nghe tâm hồn ta. Cái sự tham lam mù quáng luôn khiến ta chạy theo những dục vọng từ bên ngoài, trong khi nếu ta sống đúng với bản thân mình thì ta luôn luôn có được cái lý tưởng thật sự mà ta mong muốn. Tâm hồn ta thích A nhưng tâm trí ta thích B, một con người lý tưởng thật sự với ta khi họ có A và nhờ đó họ nhìn ra cái A trong ta, nhưng tâm trí ta tưởng mình thích B nên chọn người cũng thích B. Ta là A nhưng tưởng mình là B nên chọn người là B. Đây là sai lầm nối tiếp sai lầm, mà đa số chúng ta đều mắc phải những sai lầm tương tự như thế.
Mỗi biến cố, mỗi vấp ngã khiến ta đau đớn sẽ là một lần cánh của của tâm hồn ta lại được mở rộng để ta nhìn lại mình, để ta biết điều gì mới thật sự quý giá với mình, để ta có thời gian suy ngẫm lại con đường mà mình đã đi qua, những cơ hội mà ta bỏ lỡ. Và điều gì là quan trọng nhất lúc này? Chính là sự tha thứ cho những sai lầm mà mình đã tạo ra. Để biết ta có phải là ta hay không thì điều dễ dàng nhất là trong sự mất đi điều gì đó thì đời ta sẽ vẫn còn ý nghĩa hay trở nên vô nghĩa, vì khi ta luôn là ta thì dù gặp phải sự đau đớn hay mất mát thì ta vẫn là mình nhưng có thêm chính là nỗi đau mà ta đang gánh, còn nếu trong sự mất mát ấy mà ta thấy mình không còn gì thì hãy tự hỏi mình rằng những gì tồn tại trước đó có phải là chính mình? Vì nếu ta luôn là chính mình thì chúng sẽ không bao giờ mất đi trong ta dù cả thế giới này sụp đổ.
Luôn có những dấu hiệu trong mỗi cuộc gặp gỡ mà dòng đời đưa đến, hãy cố gắng lắng nghe tiếng nói của tâm hồn mình chứ không phải sự tham lam hay ích kỷ trong ta. Hãy tập lắng nghe tiếng nói thành thật của con tim chứ không phải lý trí. Sự mù quáng chỉ có khi ta để cái ích kỷ gậm nhấm tâm hồn và thân xác mình. Hãy để tình yêu, sự tự do, lòng vị tha và sự chân thật dẫn lối, trong chúng, ta sẽ tìm được mình và tìm được hạnh phúc đời mình.
Minh Chí

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Language » English - German - French