Review phim Captain Fantastic: cuộc giải cứu vô vọng của hippie

Captain Fantastic (Đội Trưởng Tuyệt Vời – 2016) là phim tâm lý , kể về một gia đình hippie đúng nghĩa cao đẹp, đó là tôn trọng sự thật – tự do – tình yêu – trí tuệ – thiên nhiên – sinh tồn và các giá trị khác tồn tại trong tâm hồn con người, đây là một bộ phim rất hay. Qua chuyến hành trình của họ, chúng ta thấy được sự tương phản trong bản chất xã hội hiện đại – một xã hội chỉ còn tồn tại về mặt hình thức. IMDb 7.9 , xem phim để biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Điều trước tiên mà chúng ta thấy ở phần đầu bộ phim là sự khỏe mạnh về tâm hồn và thể xác của mọi thành viên trong gia đình. Họ rèn luyện sức khỏe, học cách chiến đấu, săn bắn và leo núi, cách làm thịt những con vật săn được, chế biến thức ăn và cách lưu trữ thức ăn. Nếu chỉ có như vậy thì vẫn không có gì đáng nói, điều khiến chúng ta kinh ngạc là cách giáo dục của người cha, Ben dạy cho 6 đứa con những kiến thức quan trọng nhất, giá trị nhất mà một con người cần được trang bị để sống cho bản thân và trong xã hội, đó là triết học, văn học, lịch sử, tôn giáo, và kể cả âm nhạc.

Ngoại trừ phải giữ vững kỹ luật trong quá trình rèn luyện và học hỏi, thì tất cả những vấn đề khác đều được đặt trên tinh thần tự do, các đứa trẻ có thể chọn bất cứ chủ nghĩa nào mà họ thích, kể cả chủ nghĩa Mao. Đối với chuyện đọc sách, điều Ben cần ở những đứa con là sự thấu hiểu những gì đang đọc, ví như những phát biểu của đứa con gái về tác phẩm Lolita, quan điểm đó gần giống với bài review của tôi, trong khi với những người khác thì hoặc họ cảm thông cho Humbert, hoặc họ hoàn toàn xem ông ta là kẻ ấu dâm.

Dân hippie có góc nhìn vô cùng tiêu cực về tôn giáo và “hệ thống” xã hội, vì tư tưởng khởi điểm của phong trào này xuất phát từ những nhà trí thức và nghệ sĩ, khi họ thấy thói đạo đức giả tồn tại trong mọi tổ chức từ tôn giáo cho đến chính trị, những biểu hiện của các tổ chức này chỉ là hình thức, còn bên trong thì rỗng tuếch, dân hippie có xu hướng phản xã hội nhưng họ tôn trọng tự do – tình yêu – hòa bình nên không có những hành vi mang tính bạo lực. Những sự tiêu cực mà chúng ta thấy ở dân hippie sau đó là do phong trào này đã đi lệch hướng sang sa đọa khi con người trở thành dốt nát.

Ví dụ như việc xã hội chúng ta thường cấm trẻ con uống rượu hoặc né tránh nói về chuyện tình dục, nhưng nếu bản thân đứa trẻ đủ nhận thức về thứ nó tiếp xúc thì việc cấm đó là không cần thiết, một người 30-40 tuổi mà không đủ nhận thức thì vẫn có thể nghiện rượu và rượu sẽ tàn phá đời họ, nhưng nếu một đứa trẻ 12 tuổi đủ nhận thức thì cho nó uống rượu cũng không vấn đề gì, mọi vấn đề khác cũng vậy, hoặc như chuyện tình dục, nếu đứa trẻ đủ hiểu biết, nó sẽ không sa vào khi biết điều đó sẽ gây ra tổn hại cho nó, không những vậy, nó sẽ biết cách tự bảo vệ bản thân.

Ben muốn cuộc sống của gia đình theo hướng tốt đẹp và hoàn hảo như nền cộng hòa của Plato, đó là một xã hội lý tưởng, chỉ có điều Ben sai lầm ở chỗ để hiện thực trở thành lý tưởng là sự ảo tưởng, vì không phải bậc cha mẹ nào cũng đủ trình độ như vợ chồng Ben, và không phải đứa trẻ nào cũng được dạy dỗ theo cách của Ben, ngoài ra thì xã hội còn bị chi phối bởi những quy luật khác, ví như sự đấu tranh sinh tồn giữa người và người, những đam mê và dục vọng.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Bên “phải” – cá nhân: đàn guitar và chậu cây; bên “trái” – tập thể: cuốn sách và cây rìu chặt cây

Sau khi vợ của Ben tự sát, chuyến đi của họ sẽ cho chúng ta thấy sự tương phản về nhận thức giữa những thành viên và những người đang sống trong xã hội; một bên là hiểu bản chất cốt lõi, bên khác thì sa vào những thứ tạp nham kém giá trị. Hoặc như cảnh đứa con trai cả tỏ tình với cô gái bằng tất cả trái tim, thứ mà cậu ấy nhận được là nụ cười và xem những gì cậu ấy làm như một trò vui, họ không hiểu tình yêu là gì, họ không cảm nhận được những cảm xúc chân thành.

Nhưng chuyến đi đó cũng giúp Ben nhìn ra sự không tưởng trong niềm tin của anh ấy, nó đã đi quá xa, nó không thực tế trong một xã hội đã xuống cấp, và vì thế những gì mà anh ấy dạy những đứa con thì không thể áp dụng hoàn toàn. Vì dù sao thì bản thân mỗi người không thể tự tồn tại bên ngoài xã hội, trừ những tu sĩ muốn lánh đời. Chúng ta sẽ đặt ra một câu hỏi là, tương lai những đứa trẻ sẽ ra sao khi họ trưởng thành và muốn tìm kiếm hạnh phúc?

Cuộc sống hiện thực giống như điều gì? Chính xác hơn là giống “ai” trong các nhân vật của phim? Giống như  người mẹ – vợ của Ben, cô ấy bị chứng tinh thần phân liệt, lúc thì dịu dàng, lúc thì giận dữ, lúc thì hạnh phúc, lúc thì khổ đau; đó cũng là sự mâu thuẫn đang tồn tại trong bản chất xã hội và bản chất con người. Cái chết của người vợ vì tự sát, hoặc việc cô ấy theo đạo Phật cũng nói lên bản chất của xã hội phương tây trong hiện tại, tôn giáo mà phương tây đang phổ biến là Kito giáo, nhưng bản chất lại là Phật giáo, nghĩa là họ không còn niềm tin vào những điều như thiên đường hoặc Thiên Chúa, hoặc các giá trị tinh thần. Nói như thế không có nghĩa tôi chê Phật giáo, tôi đang chỉ ra sự khác biệt về bản chất giữa Kito giáo và Phật giáo.

Xã hội lý tưởng của Plato đã chết giống như người vợ, Ben và những đứa con của anh muốn cứu cô ấy nhưng họ không thể, cũng giống như phong trào hippie tiên khởi, các trí thức muốn cứu sự xa đọa của xã hội phương tây nhưng họ thất bại và bản thân trong trào của họ cũng thoái hóa, vì bản chất con người là không hoàn hảo, và chúng ta phải chấp nhận điều đó như điều mà Ben ngộ ra sau tai nạn của con gái.

Vậy một giải pháp hoàn hảo là gì? Là kết hợp cả 2 lối sống, như cái kết phim mà chúng ta thấy, gia đình Ben chuyển từ chiếc xe bus (biểu tượng cho xã hội tính) vào ngôi nhà tươm tất với đủ các tiện nghi cần thiết, và những đứa trẻ được đến trường. Các đứa trẻ vẫn học theo lối cũ để không đánh mất tâm hồn và bản thân, họ cũng được tiếp xúc với xã hội bên ngoài để hòa nhịp với cộng đồng. Chuyển từ xe bus vào nhà là sự chuyển hướng từ lý tưởng cộng đồng sang lý tưởng cá nhân hoặc gia đình, cải tạo xã hội là quá khả năng đối với cá nhân. Và chiếc xe bus hiện tại dùng để làm gì? Dùng để nuôi gà – rất mĩa mai!

Tất nhiên xã hội thực tế không hoàn toàn mang tính tệ hại, vì nếu chỉ có những thứ rỗng tuếch và tiêu cực thì nó sẽ sụp đổ, nó vẫn tồn tại những điều giá trị, ví như khoản chục trường đại học danh tiếng thế giới mà đứa con trai cả đã thi đậu, những ngôi trường đó không chọn học sinh theo lối thông thường, mà đó phải thật sự là tinh hoa. Có một điều mà chúng ta cần hiểu, những môn học xã hội mới là nguồn lực giúp con người trưởng thành và xã hội loài người phát triển, còn các môn tự nhiên chỉ như những công cụ nuôi sống bản thân, thứ trước dành cho số ít người, thứ sau dành cho đa số.

Mà để đứng trên đỉnh thế giới thì cần rất nhiều nguồn lực để bồi đắp, thành ra những ngôi trường danh tiếng đó thường chỉ dành cho giới thượng lưu, hoặc những đứa trẻ có cha mẹ có nhận thức thuộc về đỉnh cao. Những mặt khác ví như văn học và nghệ thuật cũng vậy, muốn trở thành họa sĩ bậc thầy? Nhạc sĩ danh tiếng? Vậy thì hãy tự hỏi chúng ta có đủ “tiền” để được đào tạo từ lúc nhỏ hay không, có thể chẳng làm gì và dành hết thời gian cho nghệ thuật hoặc việc đọc sách? Chúng dành cho những trí thức giàu có, giàu mà dốt nát thì cũng đừng mơ mộng làm chi, và tất nhiên, tôi không nói đến những nghệ sĩ hoặc trí thức dỏm.

Những bài viết liên quan người hippie:

Top 250 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Kẻ Du Mục – Nomadland (2020): thiên đường dang dỡ – Nghệ Thuật – new

Vào Trong Hoang Dã – Into The Wild (2007): nỗi buồn khi nhận ra thế giới

Once Upon A Time In Hollywood (2019): Cowboy vs Hippie Girl

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim Sweet Tooth: series hậu tận thế đáng xem nhất

T7 Th7 3 , 2021
Sweet Tooth (Cậu Bé Gạc Nai – 2021) là series phim hậu tận thế cực hay, xem phim để giải tỏa tâm lý mùa dịch và để nhìn nhận lại những gì đang diễn ra trong hiện tại về thế giới mà chúng ta đang sống. Tôi thích những bộ […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x