Review phim Trước Lúc Bình Minh – Before Sunrise: tình yêu có chiến thắng được thời gian?

Phải nói đây là một bộ phim tình cảm rất tuyệt vời, tôi cứ cười suốt khi xem nó, cười không phải vì sự hài hước, mà vì sự thú vị trong cuộc trò chuyện giữa cặp đôi ấy. Bộ phim như là một giấc mơ mà bất cứ ai trong chúng ta đều mơ tới. Chuyến đi, sự gặp gỡ tình cờ, ta tìm thấy nửa kia của mình, ta quăng mình khỏi cái vòng tròn cứ quay đều mỗi ngày, ta không phải giả vờ hay khoát vào lớp áo và chiếc mặt nạ vẫn thường trưng ra với những người thân quen, không cố giữ gìn những thứ mà ta luôn phải giữ. Khi ấy ta không là ta của mọi ngày, nhưng ta là ta trong những gì muốn nói, muốn kể, muốn người xa lạ dễ thương ấy thấu hiểu. Những lúc như thế ta thấy mình hồi sinh, cảm xúc dâng trào.

Bạn biết đấy, viết 10 bài cho phim hack não với tôi còn dễ hơn là một bài cho phim tình cảm, vì người ta có thể mổ xẻ một con số ra thành hàng tỉ phần, nhưng chả ai có thể mổ xẻ được cảm giác của một nụ hôn, nếu muốn biết thì cứ hôn đi, nghĩa là cứ xem phim đi. Điểm IMDb là 8,1 rất xứng đáng.

Cặp đôi của sự tình cờ ấy có cả một ngày để bên nhau, biết bao điều có thể nói; những điều ta chẳng bao giờ dám nói, hay nếu nói mà không gây ra sự xúc phạm hoặc làm tổn thương ai đó. Những góc nhìn về tình yêu, về gia đình, về cuộc sống, về cha mẹ, về sự giả tạo, sự chịu đựng. Ví như cô gái kể rằng khi cô nói với cha mẹ là cô thích theo đuổi thứ gì đó, thì họ sẽ nói “kỹ sư, bác sĩ, luật sư,…“, và cô nói với anh “Họ luôn biến những tham vọng màu mè của em thành chuyện kiếm tiền thực dụng“. Hoặc lúc khác, cô rút ra kết luận “Em tin rằng nếu thật sự có Chúa, thì sẽ không phải ở trong ta, trong anh hoặc em, mà trong khoản không gian nhỏ ở giữa. Nếu có phép màu trên thế giới này, nó sẽ là nỗ lực thấu hiểu một ai đó, chia sẻ thứ gì đó

Nếu gặp một bộ phim tâm lý, mọi hàm ý đều mang tính ẩn dụ trong diễn biến thì tôi sẽ cố phân tích ra cái ẩn sâu bên trong, nhưng với một phim bao gồm một chuỗi những trao đổi mang tính triết lý như phim này thì tôi chỉ biết cười khi viết bài, chả lẽ ghi hết những lời họ nói vào đây, vì lời nào cũng “tuyệt”.

Tuy nhiên có một số điều có thể nói thêm, cô gái là một người có học thức, giàu có, sống trong một gia đình hạnh phúc, nên mọi thứ trong cô đều rất đẹp và lạc quan. Anh thì ngược lại, cha mẹ ly hôn, cuộc sống khó khăn, nên anh nói nhiều về cái chết (trong khi cô gái rất sợ chết), anh nhìn cuộc sống một cách bi quan và thực tế, anh như con thuyền trôi dạt không biết đâu bờ bến. Cô mong mỏi sự tiếp nối của lần gặp gỡ, còn anh thì không tin và điều đó. Chính sự đối lập trong tính cách giữa họ đã vẽ lên cho ta thấy tính 2 mặt của cuộc sống.

Về phần tôi, tôi cũng có suy nghĩ giống anh, chúng ta, ai cũng mong muốn hạnh phúc trường cữu, nhưng nó có thật sự trường cữu khi mọi thứ cứ diễn đi diễn lại? Giống như một bản nhạc tuyệt vời, khi nghe lần đầu sẽ khiến ta say đắm, nghe lần 2, lần 3, lần thứ 1000, nó sẽ thành thứ gì đó chối tai và mệt mỏi. Tôi tự hỏi, liệu chúng ta có thể chiến thắng được thời gian?

Đoạn cuối bộ phim chiếu những cảnh không người nơi họ từng đi qua trong ngày hôm ấy, nó vẫn nằm đấy và hoang vắng, nhưng chúng ta vẫn chắc rằng, nó vẫn sẽ là nơi dành cho những cuộc gặp gỡ của những tình nhân, vì cuộc sống không thể thiếu được tình yêu – điều làm nên ý nghĩa đời ta.

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Top
Translate» English - German...