Review phim The Notebook (2004): điều em muốn là gì?

Phim Nhật Ký Tình Yêu (IMDb 7.8) là một câu chuyện đẹp. Những năm gần đây chúng ta ít thấy được những bộ phim như thế này, có lẽ vì những câu chuyện tình lãng mạn trong thời hiện đại thì không còn phù hợp nữa, hoặc người ta không còn tin vào nó, hoặc đề tài loại này bị khai thác quá nhiều, hoặc nó diễn ra theo một chiều hướng khác phức tạp và nhanh chóng hơn. Tuy vậy phim này phù hợp cho những cặp đôi đang yêu nhau, xem để có một mộng tưởng về tương lai tươi đẹp mà tình yêu nào cũng cần đến.

Sẽ ít có gì đọng lại trong ta nếu mọi thứ diễn ra bình thường, chàng trai nghèo lấy cô gái nghèo, chàng giàu có lấy cô gái xinh đẹp và giàu có. Sẽ thơ mộng hơn nếu giữa họ có sự cách biệt để rồi sau đó cả 2 có thể vượt qua mọi chông gai và cuối cùng viết lên một huyền thoại, giống như câu chuyện cổ tích về hoàng tử ếch và nàng công chúa. Nhưng ta biết cuộc sống thật sẽ không như vậy, và phim này cũng không hẳn rời xa thực tế đến mức đó. Ta sẽ tìm thấy trong phim nhiều cái thực, để sau đó ta hiểu ra rằng một cái kết đẹp không chỉ là mơ mộng mà nó là kết quả từ 2 quả tim dành cho nhau thật sự.

Trong bài viết này tôi không muốn ca ngợi quá đà về một tình yêu lý tưởng nào đó có thể khiến người đọc ảo tưởng, vì thực tế không hề đẹp như những câu chuyện có trong thể loại ngôn tình. Điều chính yếu và kinh điển (tức không thay đổi theo thời gian) trong tình yêu vẫn là hạnh phúc luôn tìm đến với những con người chân thật. Hãy chọn người mà bạn yêu khi người ấy nhìn thấy và yêu con người thật trong bạn. Điều này quả là khó khăn đấy, vì phần lớn chúng ta không hiểu chính chúng ta thì làm sao có thể hiểu được người khác. Rồi khi ta hiểu ra thì mọi sự đâu đã vào đấy và khó mà trở lại cái thuở ban đầu của ngày xưa. Thành ra con người cứ nuối tiếc những cuộc tình đầu trong trắng, khi không có những toan tính của tuổi trưởng thành.

Khi xem phim, có thể ta sẽ oán trách bà mẹ của cô gái, nhưng mặt nào đó cũng cần thông cảm cho bà, bà chỉ muốn con gái có một tương lai tươi sáng hơn. Phim cũng không vẽ lên vị hôn phu giàu có một hình ảnh kệch cỡn nào mà ta thường thấy trong những mô típ dạng này. Dù cô gái chọn con đường nào thì cô cũng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, chỉ là cái hạnh phúc đó đặt trên 2 nền tảng khác nhau. Chọn vị hôn phu giàu có thì được cuộc sống thảnh thơi an nhàn, chọn anh chàng nghèo khổ thì cuộc đời sóng gió hơn nhưng cô sẽ được là chính mình. Vậy cuối cùng còn phải xem điều nào quan trọng hơn.

Sự giàu sang đảm bảo một tương lai tươi sáng nhưng nó cũng cướp đi khá nhiều thứ trong cuộc đời, đó là những phút giây mạo hiểm, vì mọi sự đều được sắp đặt trước và con người cứ việc thả mình trong dòng sông lờ lững đó. Nào là trường tốt, piano, múa ba-lê, những người bạn thượng lưu, một người chồng học thức và giàu sang, giữ gìn sự danh giá của gia đình v..v. Sự giàu có không phải là không trả giá. Nhưng xét trong bối cảnh của phim thì việc đánh đổi sự giàu sang để có một tình yêu mỹ mãn cũng là cân xứng.

Tuy nhiên, trên hết tất cả, thì chân tình đó cũng cần được minh chứng bởi thời gian. Sự chờ đợi 7 năm, căn nhà màu trắng thơ mộng, 365 lá thư. Nếu bạn gặp được, tự bạn sẽ nhận ra. Giống như đoạn cuối của phim, khi mà người kể chuyện dừng ở chỗ cô gái đến gặp vị hôn phu giàu có, tức khắc người nghe bỗng dưng nhớ lại đoạn kết lẽ ra nên có, vì sau tất cả mọi chuyện, trái tim tự biết nó phải chọn gì. Thời gian có thể khiến con người quên, nhưng trái tim sẽ nhớ; thời gian có thể làm mọi thứ biến đổi, nhưng vàng sẽ không bao giờ biến chất; vì tình yêu chân thật hoặc vàng ròng thì luôn có giá trị vĩnh cữu.

Vì sao con người thường sợ sự nghèo khó? Vì họ nghĩ rằng nếu không có tiền thì họ không mua được hạnh phúc. Tất nhiên nếu có tiền, hạnh phúc sẽ đến dễ dàng hơn, nhưng cũng vì quá tin vào giá trị của tiền bạc mà đa số chúng ta quên rằng chúng ta có thể tự sáng tạo hạnh phúc cho mình nếu chúng ta biết cô gắng. Đó là mặt trái của sự giàu sang vật chất đưa tới, tiện nghi khiến con người trở nên lười biếng và xem thường những giá trị tinh thần. Tôi không muốn những gì mình viết ra đây như một bài giảng về đạo đức, ý tôi muốn nói là hãy đề phòng, hãy luôn học cách sáng tạo hạnh phúc, nếu bạn nghèo, bạn có thể tự sáng tạo hạnh phúc, nếu bạn giàu, hãy học cách “mua lấy” nhiều hạnh phúc hơn nữa. Và thật tốt khi đến cuối cuộc đời, ta có thể viết lên những trang nhật ký tình yêu và đọc cho nhau nghe. Viết lại để thấy cả cuộc đời ta không có gì nuối tiếc, để biết tình yêu ta có là sự bất tử.

……………………

Note: nếu bài viết trên trang có giá trị, nhớ tích cực like, share, comment, và giới thiệu với bạn bè về Chí Blog  (Facebook) .

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of