The Hunt (2020) không chỉ là phim giải trí, trong đó còn mang chút tính hài hước và châm biếm xã hội. Tuy đề tài khá cũ nhưng rất thú vị khi được chen vào những hàm ý khá tinh tế. Phim này đáp ứng được những khán giả khó tính muốn xem một bộ phim giải trí nhưng nội dung có ý nghĩa chứ không nhạt nhẽo vô vị. Nội dung nói về những kẻ giàu có bắt một nhóm người nghèo khổ để chơi trò săn lùng giết chóc. Tuy nhiên vấn đề là trong cái trò chơi đó, kẻ đi săn và con mồi đều gặp xui xẻo. IMDb 6.4
Những điểm hài hước và tinh tế:
Con heo mặc áo: quả là rất thô tục khi mắng ai đó “mày là một con heo”, nhưng đôi khi con người hành động không khác chi heo. Cách họ sống, những điều họ nghĩ và khi họ hành động theo bản năng của họ. Giống như khi bắt gặp một sự việc nào đó chỉ mang tính vui đùa, đó có thể chỉ là tin đồn, nhưng chính bởi đầu óc non nớt và suy nghĩ đơn giản, bởi những thành kiến thái quá và mang tính cực đoan, họ lại tin cái tin đồn đó là thật, sau đó thì họ gầm rú, họ đòi hỏi “sự thật” dù đó không phải là sự thật. Thế là bằng chính sự kích động đó của họ, nó tạo ra những kết quả tiêu cực, và sau đó thì “sự thật” đã thật sự nẩy sinh và biến chính họ thành nạn nhân trong cái điều mà họ tin, quả thật rất là mĩa mai.
Ở đây chúng ta liên hệ một chút đối với ngành truyền thông và điện ảnh. Những con người ít học sống trong nghèo khổ và dốt nát có số lượng rất đông, vì nghèo khổ, khi nhìn lên các tầng lớp trên như trung lưu và thượng lưu hoặc những con người có địa vị xã hội, những người khốn khổ này không thể không mang chút oán hận. Thế là cái bọn truyền thông và điện ảnh rẻ tiền đã tạo ra những tin tức mang tính kích động nhầm thỏa mãn sự oán hận đó, ví dụ như những bộ phim về những kẻ giàu săn giết kẻ nghèo; ví như đa phần giới thượng lưu đều nghĩ họ là thượng đẳng và xem những người dưới đáy xã hội là hạ đẳng. Chính những thông tin kiểu đó càng đào sâu vào thành kiến giữa đôi bên, lớp người dưới đa phần là dốt nát nên rất dễ tin, đám người trên vì bị căm ghét nên cũng sinh ra thù hận.
Còn thực tế như thế nào? Cũng sẽ có vài kẻ thượng lưu xem họ là thượng đẳng nhưng sẽ không nhiều như cách mà ngành giải trí rẻ tiền đã đưa lên màn ảnh. Trong thế giới ngày nay, kẻ thượng lưu nào nghĩ như vậy thì cũng chỉ như một con heo được mặc áo dù kẻ đó có thể có địa vị và học thức. Tôi nói vậy vì một điều hết sức đơn giản, nếu họ sinh ra trong nghèo đói và dốt nát thì họ cũng không khác chi những con người mà họ xem là hạ đẳng. Hoặc trong những con người nghèo khổ, không phải ai cũng thô bỉ và dốt nát, đôi khi số phận khiến họ phải sống trong tầng lớp đó.
Tôi thích câu chuyện ngụ ngôn về cuộc đua giữa Thỏ và Rùa mà cô gái đã kể, đặt biệt là đoạn sau. Chúng ta đều biết cuối cùng thì Rùa đã thắng vì Thỏ quá tự tin tự đại và ngủ quên. Đoạn sau kể rằng, sau khi chiến thắng Thỏ, Rùa đã về nhà ăn mừng, nhưng sau khi bữa tối được dọn ra và cả gia đình Rùa đã ngồi vào bàn, thì cánh cửa bị đạp ra, Thỏ bước vào nhà và giết cả gia đình Rùa, sau đó thản nhiên ngồi ăn tất cả những gì đang có trên bàn. Đoạn sau này ngụ ý gì? Phần trước về cuộc đua chỉ là truyện ngụ ngôn, phần sau mà cô gái thêm vào mới là hiện thực cuộc sống, nếu cuộc chiến đã diễn ra, nó đã không còn là một trò chơi, nó là chuyện sống chết, giết hoặc bị giết. Đó chính là lý do cô gái không cần nhiều lời, không cần biết lý do, vì lý do lúc này đã thành vô nghĩa. Nhưng sau khi nghe xong câu chuyện ngụ ngôn, người đàn ông đã hỏi một vấn đề không liên quan, cô gái chỉ vào bìa rừng và hỏi “anh đã thấy gì?”, người đàn ông đáp “một con heo đang mặc áo”, quả là người đàn ông đó giống thế thật, vì ông ta chẳng hiểu cô gái nói gì.
Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?
Những kẻ đi săn giống như con thỏ, còn nạn nhân thì giống như con rùa. Thỏ vì quá tự tin nên đã ngủ quên, nó đã nhầm, và vì sự nhầm lẫn này mà nó đã phải trả giá. Điều thú vị của bộ phim là ở chữ “nhầm” này, và đó cũng là sự châm biếm. Bởi vì sự nhầm lẫn, những nạn nhân phải trả giá cho sự dốt nát của họ, cũng vì nhầm lẫn, những kẻ đi săn cũng phải trả giá khi họ quá tự tin vào sự khôn ngoan của họ. Xét cho cùng thì cả 2 phía đều giống như món quà trông cái thùng gỗ, đó là một con heo mặc áo. Trò chơi giữa Thỏ và Rùa rất thú vị nhưng nó đã cũ, vậy sẽ càng thú vị hơn nếu có một con Sói xuất hiện trong trò chơi này, một con Sói biết săn mồi thật sự, thông minh và biết giết chóc thật sự.
Phim còn đề cập đến một thực tế khá phổ biến, nó giống như câu nói “không sợ kẻ thù quá mạnh hoặc quá thông minh, chỉ sợ có heo là đồng đội”. Đôi khi chúng ta bị buộc phải giết một kẻ mà chúng ta không muốn giết, nhưng nếu không giết họ, thì họ sẽ giết chúng ta vì chính sự ngu muội của họ. Trong phim này, chúng ta sẽ bắt gặp một số người hành động ngu ngốc chẳng khác gì heo, bởi sự ngu ngốc đó mà họ đưa họ vào chỗ chết hoặc tạo ra sự nguy hiểm cho đồng đội.
Hoặc sự châm biếm về xã hội, về cách mà bộ máy nhà nước vận hành, mặc dù tất cả chỉ là tin đồn, nhưng để tự vệ, cái hệ thống đã tạo ra sự bất công để bảo vệ lợi ích của nó, nghĩa là nó đặt lợi ích của nó lên trên tất cả, nó không cần biết đến sự công bằng hay sự thật. Vì lối hành xữ vô nhân đó mà tin đồn đã trở thành sự thật, điều buồn cười là ở chỗ đó.
Cảm ơn các bạn đã đọc bài, nhớ chia sẽ bài viết và giới thiệu Chí Blog đến mọi người, và tích cực “cứu tế” để mình có thêm động lực viết bài nghen.
OCB – ngân hàng phương đông, tk: 0003100008898001, NGUYỄN MINH CHÍ, chi nhánh Thủ Đức. Hoặc: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526
……………………
Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.
Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog
Phù Thủy – The Witch (2015): nơi mà cái ác thành hình
Lễ Hội Đẫm Máu – Midsommar (2019): bóng tối giữa bông hoa
Di Truyền – Hereditary (2018): chúng ta là vật chứa
Sự Im Lặng Của Bầy Cừu – The Silence of the Lambs (1991): người, cừu, và nhộng
Kẻ Đâm Lén – Knives Out (2019): có những cách hợp pháp để làm điều đó!
Joker (2019): nụ cười của nỗi đau
Gã Thợ Máy – The Machinist (2004): cuối con đường hầm
Trốn Thoát – Get Out (2017): tẩy não của thời đại mới
The Lighthouse (2019): sự đọa đày của thần thánh