Review phim Gã Thợ Máy – The Machinist (2004): cuối con đường hầm

Tôi biết và thích anh chàng diễn viên Christian Bale qua bộ phim Equilibrium, phần lớn các phim anh chọn đều có kịch bản hay, và bộ phim The Machinist này cũng thế. Đây là một phim tâm lý có nội dung đơn giản nhưng tình tiết dễ khiến ta bị ám ảnh và khó nắm bắt. Phim này tôi xem lâu lắm rồi, chắc hơn 10 năm; 10 năm không phải là thời gian ngắn, nhưng khi có một bạn hỏi đến, dù đã quên phần lớn nội dung thì cái ý nghĩa mà bộ phim mang lại vẫn không phai mờ. Tất nhiên để viết bài này thì tôi phải xem lại nó.

Phim kể về câu chuyện của anh chàng thợ máy Trevor đang làm trong một công xưởng cơ khí, anh rất gầy, cả người như chỉ còn lại một bộ xương. Khi nhìn vào cái thân hình có phần gớm ghiết đó, bạn sẽ tự hỏi anh ta là người thế nào, liệu anh ta có phải kẻ nghiện ma túy? Nhưng càng tiếp xúc nhiều, bạn sẽ tìm thấy vô số tính cách nổi trội, anh ta rất biết cách nói đùa, anh ta đối xữ với người khác rất thân thiện, và nhìn vào cách dùng tiền thì anh là người rộng rãi; tóm lại thì Trevor là một người tốt, và ở một đoạn trong phim, anh ta trước đây dường như là một cảnh sát. Với một con người như vậy thì điều gì khiến anh không ngủ được, và luôn sống trong cái trạng thái mơ màng ủ rũ.

Khi gặp một tai nạn, chúng ta phần lớn sẽ bảo rằng đó là số phận, đó là sự xui xẻo mà ta phải nhận; tuy nhiên nếu nhìn kỹ lại, tất cả chúng luôn có thể biết trước và ngăn chặn phần nào, nhưng người ta không nhìn thấy và không quan tâm. Giống như vụ tai nạn trong xưởng, nếu cái máy cơ khí được bảo trì tốt thì đã có thể tắt được, nếu người thợ cởi cái áo tay dài khi sửa máy, nếu Trevor không lơ là khi giúp đồng nghiệp… thì mọi chuyện đã khác. Có quá nhiều chữ “nếu” đúng không? Và bạn sẽ bảo là làm sao ta có thể đề phòng được hết? Thật ra thì dù có nhiều chữ “nếu” nhưng chỉ cần một trong các chữ ấy tồn tại thì tai nạn sẽ không xẩy ra, như vậy chỉ cần trong đời sống mà bạn thêm một phần chú tâm thì bạn đã tránh được một phần bất hạnh.

Tôi luôn bị ám ảnh bởi 2 việc dù chúng không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng, đó là tôi đã bật lửa hút thuốc khi đang đổ xăng và bị nhân viên cây xăng nổi giận, hãy tưởng tượng nếu ngọn lửa từ sự lơ là ấy bùng phát thì biết bao người phải chết và cả tôi nữa, lần khác là rẽ trái đột ngột khiến một xe máy khác ngã xuống ngay trước đầu xe bus, may là trong thành thị các xe đều chạy chậm nên xe bus thắng kịp, nếu tai nạn xẩy ra, liệu trong phần đời còn lại của mình, tôi có quên được chuyện đó không? Và dẫu không xẩy ra chuyện gì mà tôi vẫn không sao quên được khi nghĩ đến chuyện có thể xẩy ra. Từ đó về sau, tôi luôn tập trung cao khi chạy xe và cẩn thận khi hút thuốc.

Trevor không ngủ được, không nhớ bản thân là ai, và anh ta luôn nhìn thấy những ảo giác mà chính anh không nhận ra. Khi có một lỗi lầm, anh chấp nhận hậu quả, nhưng như bất kỳ ai, trong thâm tâm chúng ta luôn muốn đỗ lỗi cho người khác. Tai nạn trong xưởng là do anh lơ là lúc nhìn thấy Ivan, thay vì nhìn ra sự lơ là đó, anh chuyển lỗi lầm là do sự xuất hiện của Ivan và những bí mật của anh chàng đó. Giống như trên mãnh giấy ghi “.il.er” thay vì điền thêm từ thành Killer thì anh ghi thành Miller là tên một người đồng nghiệp, và trên tấm ảnh có anh thì anh lại nhìn thấy đó là Ivan – kẻ không phải là anh. Khi con người không thừa nhận lỗi lầm của mình, thì người ta tìm mọi cách trốn tránh, người ta sẽ khiến những gì mình nghe và thấy biến thành những gì mình muốn nghe và muốn thấy.

Một điều khác còn quan trọng hơn, đó là sự chọn lựa khi hậu quả xẩy ra, nếu bạn còn nhớ, khi chạy trốn cảnh sát và vào đường cống ngầm, có 2 ngã rẽ sáng và tối thì Trevor chọn ngã tối, đó là một hàm ý. Trevor không dám đứng lại để đối diện với sự việc do anh gây nên, thành ra anh luôn chạy trốn. Nhưng ở đoạn cuối của phim, khi anh biết mình là ai, cũng có 2 ngã rẽ, một ngã ra sân bay và một ngã và thành phố, anh đã vào thành phố, anh đã không chạy trốn nữa.

Bạn có thể chạy trốn mọi thứ, có thể chạy xa nó, có thể thiêu hủy hoặc giết chết nó, nhưng có một thứ mà bạn không bao giờ chạy thoát và giết chết được, đó là lương tâm trong bạn. Cái lương tâm ấy sẽ ám ảnh bạn, theo đuổi bạn, dù bạn có tự xóa nhòa ký ức thì nó vẫn cứ hiện ra, nó sẽ dẫn bạn tìm lại con người thật của bạn và cho bạn biết bạn là ai. Những bóng hình xưa cũ cũng sẽ hiện về dù trên một hình thức khác, dù bạn gắn cho họ một câu chuyện khác tốt đẹp hơn. Và những thứ ảo giác đó sẽ biến đi chỉ khi bạn dám đối diện với những gì mình gây ra. Hãy nhìn cái nhà tù mà Trevor bước vào sau khi tự thú, nó sạch sẻ và sáng chói, và dù nó sáng như vậy thì ta thấy Trevor đã ngủ được sau một năm thức trắng; hãy nhớ lại đoạn cuối bộ phim, sẽ có lần nào đó từ con đường sáng ta sẽ chạy vào một đường hầm tối, nếu vượt qua nó, cuối đường hầm sẽ là ánh sáng.

Hãy nhìn vào cái thân xác và tinh thần Trevor, nó còi cọc và hoảng loạn biết bao, đó chính là sự trừng phạt của lương tâm, cái sự trừng phạt ấy còn khủng khiếp hơn nhà tù của luật pháp. Hãy nhìn một người tốt như Trevor đã đánh mất bản thân khi anh chạy trốn. Bạn sẽ chọn lựa gì? Là một Trevor ốm yếu mệt mỏi và mất ngủ dù tự do, hay một Trevor có được lương tâm thanh thản và giấc ngủ an bình trong nhà tù. Muốn ở lại con đường hầm tăm tối hay đi xuyên qua nó để bước vào vùng ánh sáng?!

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Top
Translate» English - German...