Review ý nghĩa phim 12 Years a Slave: nhìn lại lịch sử

(1k) Phim 12 Years a Slave (12 Năm Nô Lệ – 2013) không đặt trọng tâm ở sự tàn bạo của chế độ chiếm hữu nô lệ, mà hướng chúng ta nhìn đến những yếu tố nền tảng của xã hội, cách mà con người nhìn nhận về công lý và công bằng. Sự bất công, bất bình đẳng hay mọi vấn đề khác đều do khả năng nhận thức mà ra. Bộ phim này tôi biết đã lâu nhưng hiện tại mới thật sự xem, vì đã có quá nhiều phim nói về đề tài này, xem đến nỗi cảm thấy ngán ngẫm. Tuy vậy vẫn phải xem để ghi nhớ rằng luôn có những cái “hố” đã rất cũ nhưng nó vẫn có thể hình thành trở lại, hoặc nó chỉ đang thay đổi thành những diện mạo mới nhưng bản chất thì không có gì thay đổi, và nó chỉ thật sự mất đi khi chúng ta nhận diện được nguồn gốc của nó. IMDb 8.1 , phim đoạt nhiều giải Oscar và Quả Cầu Vàng.

Chuyện kể về Solomon – một người đàn ông da đen đã có vợ và 2 con sống tại New York ở thế kỷ 19, gia đình anh ấy là người “tự do” và có cuộc sống khá sung túc vì họ thuộc thành phần trí thức. Nhưng một ngày nọ, anh ấy bị bắt cóc và mang đến các bang ở miền nam để bán như một nô lệ. Tại sao tôi để từ “tự do” trong ngoặc kép? Vì chẳng có cái gì gọi là tự do thật sự khi ở nơi nào đó mà người da đen vẫn còn bị xem là nô lệ. Nếu so sánh 2 công dân, một người da trắng và một người da đen, người ta có thể bỏ qua từ “tự do” khi nói về người da trắng, nhưng với một người da đen, người ta buộc phải ghép thêm từ “tự do” như một thuộc tính để phân biệt.

Solomon là một nghệ sĩ chơi đàn Violin, sinh ra trong “tự do” và được học hành tử tế, anh ấy là một trí thức. Nhưng khi bị xem là nô lệ, anh ấy không còn được sở hữu bất cứ thứ gì thuộc về con người dù anh ấy vốn là một con người thuộc về tầm cao trong xã hội, “con dấu” nô lệ biến một con người thành một món hàng hoặc gia súc. Tất nhiên người ta sẽ không gọi những nô lệ là “súc vật”, nhưng bằng cách tước đi những thuộc tính người nơi một con người, thì người ấy trở thành súc vật trong tay kẻ sở hữu. Khi nhìn vào một sự việc, đừng đánh giá qua những thể hiện bên ngoài, rằng sự tàn bạo của chế độ nô lệ được tạo nên bởi sự đánh đập hay cái chết, hãy nhìn vào cái định nghĩa ban đầu, vì nó là nguyên nhân dẫn tới hành động sau đó.

Khi Solomon còn là người tự do thì cuộc sống của anh ấy và gia đình như thế nào? Họ sống rất hạnh phúc và vô tư, chính sự vô tư đó thể hiện tính ngây thơ của con người đối với thời cuộc trong “hiện tại”, Solomon đã “mù lòa” khi không thấy được một cái bẫy chết người trong thuộc tính “tự do” của bản thân, không “thấy” được rằng ở nơi khác thì những người da đen như anh ấy không có tự do và họ bị biến thành súc vật. Phần lớn con người chỉ nhìn thấy sự an toàn trước mắt, còn những nguy hiểm đang diễn ra xung quanh thì chẳng hề quan tâm, trong cuộc sống có vô số thứ tương tự như chế độ nô lệ có trong phim, ví như nghèo đói, dịch bệnh, bất bình đẳng giới… mọi thứ.

Nếu chúng ta không quan tâm và tìm cách khiến cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, thì ngày nào đó, chúng ta hoặc người thân có thể trở thành nạn nhân của nó, giống như trường hợp của Solomon. Đó cũng là lý do Solomon đã đập vỡ cây đàn Violin. Solomon đã nhiều lần muốn chạy trốn, nhưng anh ấy chạy đi đâu khi mà cái hệ thống pháp luật của nước Mỹ đã ủng hộ cho việc tước mất tự do của con người?

Lúc này, họ quên những người da đen khác đang sống trong thân phận nô lệ

Trong phim, rất nhiều lần, chúng ta thấy những ông chủ da trắng đọc kinh thánh cho những nô lệ nghe, từ ông chủ tốt đến ông chủ xấu, vậy họ có biết những điều họ làm là phạm tội và vi phạm đạo đức không? Lương tâm họ biết hết, họ nhận ra hết, nhưng thực tế cuộc sống và những lợi ích khiến họ cố tình lờ nó đi. Người tốt thì sẽ cố gắng đối xữ tốt với các nô lệ, điều đó là đáng để ghi nhận, còn người xấu thì cố tìm những lý do hợp lý để bao biện, nhưng không phải là không có hậu quả. Hãy nhìn sự khác biệt trong cuộc sống của 2 người chủ, người chủ đầu tiên không phải là không đối diện với sự dằn vặt lương tâm, nhưng nó rất ít, còn với người chủ sau, đời sống được xây trên xương máu con người có mang lại hạnh phúc cho anh ta?

Không! Đó là một đời sống địa ngục, anh ấy yêu một cô gái da đen, nhưng theo cái định nghĩa mà nhờ đó anh ta tư lợi, thì anh ta đang yêu gia súc của chính mình, đó là nỗi thống khổ và mâu thuẫn trong nội tâm, nỗi thống khổ đó đã biến chính anh ấy thành súc vật, những hành vi tàn bạo vừa mang tính khỏa lấp nỗi đau vừa mang tính tự hủy hoại, đừng nghĩ rằng những vết roi khi anh ta quất vào lưng cô gái da đen mà anh ta yêu sẽ mang lại hạnh phúc cho chính anh ấy, vết roi ấy cũng đang hằn lên những vết máu trong tim và trong tâm hồn anh ấy. Khi tôi nói từ “gia súc”, tôi không có ý xúc phạm, tôi đang nói về cách mà con người đã xúc phạm khi biến con người thành súc vật.

Từ kinh thánh, con người có thể dẫn ra những “lời” về sự công bình tuyệt đối lẫn sự ủng hộ chế độ nô lệ (phần cựu ước), nhưng với bất kỳ ai, khi đã thật sự hiểu kinh thánh muốn nói gì, họ biết rằng những lời ủng hộ chế độ nô lệ chỉ là sự ngụy biện cho lòng tham của họ. Hoặc về pháp luật cũng thế, pháp luật được dựng trên nền tảng bảo vệ sự công bình, nhưng khi nó công nhận chế độ nô lệ, nó đã phủ nhận nền tảng mà nó được dựng lên. Chúng ta có thể tìm thấy điều này trong đoạn trò chuyện của người chủ và người đàn ông đến từ Canada, khi người đàn ông nói ra sự thật đó, người chủ chỉ có thể đáp trả bằng sự lẫn tránh.

Solomon đã nhờ 2 người da trắng cứu giúp, nhưng một kẻ phản bội và một người đã giúp anh ấy tự do, sự khác biệt là ở đâu? Là ở tầm nhận thức, gã da trắng đầu tiên chỉ là kẻ dối trá, hắn thể hiện sự cảm thông giả dối, hắn lợi dụng điều đó để tư lợi khi hắn không có đủ năng lực để trở thành người quản lý; trong khi người đàn ông Canada có đủ trình độ và năng lực để trở thành người có địa vị nhưng đã ông chọn lối sống trôi nổi, và khi ông ấy chịu giúp đỡ thì ông ấy không cần đến một lá thư viết tay hoặc tiền của Solomon. Vì sự thật nằm trong trái tim và tâm hồn con người, trái tim tự biết điều gì là thật và điều gì là dối trá.

Khi bàn về các vấn đề cơ bản nhất của cuộc sống, nếu người đối diện với bạn có kiến thức hạn hẹp và chưa đủ nhận thức, hoặc là kẻ dối trá, người đó sẽ đòi bạn đưa ra các bằng chứng cụ thể, họ sẽ dẫn đâu đó lời kinh thánh hoặc luật lệ; nhưng nếu đó là người có đủ nhận thức, sự thật là không thể bị phủ định và chối bỏ hoặc ngụy biện. Nói cách khác, khi nhận thức của chúng ta cao hơn, chúng ta thoát khỏi giáo lý của một tôn giáo, pháp luật của một hệ thống xã hội, vì chúng ta đã nắm bắt được thứ nền tảng nhất. Tất nhiên tôi không khuyến khích con người bỏ đạo hay trở thành vô chính phủ, ý tôi là chúng ta hoàn toàn có thể nhìn ra những mâu thuẫn nằm trong những luật lệ mang tính thế tục, và từ đó sẽ biết cách thay đổi để khiến nó trở nên tốt đẹp hơn và đúng đắn hơn.

Những gì đã xẩy đến cho Solomon đã khiến anh ấy nhận ra được sự thật, sau đó anh ấy đã đấu tranh cho sự thật. Và nhờ những người như vậy nên mới có cuộc nội chiến nam – bắc ở Mỹ để xóa bỏ chế độ nô lệ. Trước khi có cuộc chiến về vật chất sẽ là cuộc chiến của tinh thần và của tư tưởng, nếu phe thiện thắng, chúng ta có đời sống hạnh phúc, nếu phe ác thắng, đời sống sẽ biến thành địa ngục, tất cả nằm ở nhận thức. Thường thì con người thích kéo nhau vào địa ngục hơn (cười), vì họ chẳng làm gì để thúc đẩy sự tốt đẹp lan tỏa ra xung quanh.

Để xã hội tốt đẹp hơn – Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog:

Hàng thánghttps://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews

Paypalhttps://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806

Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526

Ví momo:

………………….

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Những phim cùng chủ đề:

Chuyện Người Hầu Gái – The Handmaid’s Tale (2017): Ta chỉ quý những gì đã mất

Kẻ Sát Nhân Không Mùi – Perfume: The Story of a Murderer (2006): phù du – vĩnh cữu

Kẻ Đâm Lén – Knives Out (2019): có những cách hợp pháp để làm điều đó!

Trốn Thoát – Get Out (2017): tẩy não của thời đại mới

Vân Đồ – Cloud Atlas (2012): Con đường của nhân loại

Hitler Trở Về – Look Who’s Back (2015): một xu hướng đang thành hình

Cuộc Chiến Luân Hồi – Edge of Tomorrow (2014): hòa bình cho ngày mai

Chuyến Tàu Băng Giá – Snowpiercer (2013): sự cân bằng dối trá

Ảo Ảnh – Mirage (Durante la tormenta – 2018): thâm thúy như búp bê Matryoshka

Người Da Đen Cuối Cùng Ở San Francisco (2019): thành phố không linh hồn

Cẩm Nang Xanh – Green Book (2018): bình đẳng không tự nhiên mà có

Danh Sách Của Schindler – Schindler’s List (1993): khi ánh sáng tàn lụi và được thắp lên

Vũ Điệu Tử Thần – Suspiria (2018): vũ điệu loài giun đất

Facebook Comments
0 0 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review ý nghĩa phim My Name Is Sara: biết mình là ai

T5 Th5 7 , 2020
My Name Is Sara (Tôi Tên Sara – 2020) là phim tâm lý lấy bối cảnh thế chiến thứ 2, nội dung cho chúng ta thấy nhiều sự thật về con người và xã hội trong giai đoạn này, trong đó có những mặt tối và sáng, có cái ác […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x