Review phim Wolf (2021): định nghĩa lại con người

Wolf (2021) là phim tâm lý của Ireland và Ba Lan, kể về một thiếu niên nghĩ mình là sói, thích hợp với ai thích phim độc lạ nhưng không thuộc thể loại giải trí, các bạn xem trailer trên Youtube thì sẽ hiểu ý tôi. Và tất nhiên khi Chí Blog chọn review thì “không phải dạng thường” á! IMDb 6.3 , bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Nói thật là với phim này thì tôi không biết bắt đầu bài viết như thế nào, đơn giản thì rất đơn giản vì phim thể hiện khá rõ những thứ vô nhân trong cách điều trị của ông bác sĩ, nhưng về độ phức tạp thì cũng rất phức tạp vì sẽ phải liên tưởng đến vài vấn đề “căn bản” mà tôi vẫn dùng để giải mã phim trong các bài viết trước, đó là cá nhân (hữu) – tập thể (tả), bản năng loài thú và bản chất con người, hiện thực xã hội.

Khi gặp trường hợp này thì cách tốt nhất là nói trắng ra cho nó gọn rồi sau đó liên hệ với nội dung của phim cũng được, nhưng phương pháp này rất dễ khiến người đọc lầm tưởng về sự đơn giản trong chiều sâu và độ khó của thông điệp phim.

 Nhắc đến sói thì không thể bỏ qua 2 bộ tiểu thuyết nổi tiếng là Nanh Trắng và Tiếng Gọi Nơi Hoang Dã, kể về một con sói ở nơi hoang dã bị loài người bắt đi, bị thuần hóa bằng dùi cui bởi những kẻ tàn bạo, sau đó đã trở thành một con sói “văn minh” có trách nhiệm và sống theo lề luật xã hội khi gặp được một “vị thần yêu thương” cảm hóa; rồi đến thế hệ sau của nó thì lạc khỏi thế giới văn minh, “vị thần yêu thương” bị những “ác thần” giết chết, cái bản năng loài thú lại trỗi dậy và trở lại nơi hoang dã. Đó là câu chuyện về con sói, cũng là chuyện về lịch sử của loài người.

Và với phim này thì nó là chuyện của Jacob và những bệnh nhân khác, nhưng sự tàn bạo của hiện thực xã hội không còn đơn giản trong phạm vi “răng nanh với răng nanh” hoặc dùi cui nữa rồi. Ngày nay chúng ta đều biết trong bản chất người của chúng ta luôn tồn tại cái bản năng loài thú từ trong vô thức, vậy câu hỏi trọng yếu nhất là, tại sao cái bản năng tiềm ẩn đó bị bộc lộ ra bên ngoài và khiến Jacob nghĩ cậu ấy là sói chứ không phải người?

Để trả lời câu hỏi đó thì chúng ta cần định nghĩa là bản chất con người gồm những gì? Đó là bản năng tiềm ẩn của loài thú, những thứ thuộc về thân xác, sự thích nghi để sinh tồn, lý tính – nhận thức, những thứ thuộc về tinh thần – cảm xúc, sợ hãi, hạnh phúc, khổ đau, tình yêu, lòng trắc ẩn, đạo đức – luân lý, khả năng nhận ra chân lý (sự thật) …

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Chỉ có tình yêu mới đủ khả năng biến chúng ta thành người

Vậy chuyện gì sẽ xẩy ra cho một “con người” khi “hắn” phải sống trong một xã hội chỉ còn lý tính, còn những thứ như tình yêu hoặc chân lý hoặc lòng trắc ẩn đều biến mất? Hoặc nếu còn thì đó chỉ là những biểu hiện giả dối bên ngoài? Một con người trong thân xác người nhưng có bản năng thú và sự thông minh, cộng thêm những hành vi giả tạo giống như người thì được xem là người hay thú? Hiểu được những điều này thì sẽ hiểu phim.

Hoặc nói cách khác, cái bệnh viện tâm thần đó là biểu tượng cho một xã hội thu nhỏ, ông bác sĩ là đại diện cho tính cá nhân độc hại, bà y tá là đại diện cho tính tập thể dối trá, nó được thể hiện qua cách trị bệnh của họ đối với các bệnh nhân. Và theo cách nào đó, các bệnh nhân là biểu tượng cho bản chất thật của con người ngày nay, đó là gì? Là những kẻ chỉ biết lặp lại lời người khác như một con vẹt, hoặc làm theo lệnh người khác như một con chó, hoặc sống ích kỷ và tàn bạo như một con gấu. Và những kẻ đó chỉ cần học cách hành động như con người thì được xem là người “bình thường”, các bệnh nhân là sự cụ thể hóa những bản chất người mà không phải người đang tồn tại trong xã hội hiện thực.

Một ví dụ cụ thể cho điều tôi nói, cái gã nghĩ hắn là gấu luôn tìm cách đánh đập cậu bé “vịt” nhưng chẳng ai đứng ra ngăn cản, và hắn được cho là hết bệnh khi không tự bảo hắn là gấu, trong khi cái bản tính tàn bạo của một con gấu thì luôn tồn tại trong tâm hồn hắn.

Ông bác sĩ trị bệnh bằng cách cho bệnh nhân bộc lộ ra cái bản năng mà họ nghĩ họ là, sau đó ông ta bảo “sóc” hãy leo cây như một con sóc, tất nhiên anh ấy không thể leo cây, và khi cố leo cây thì anh ấy bị bung móng tay; hoặc ông bác sĩ muốn “vẹt” từ trên cao nhảy xuống và bay như vẹt, và cô gái sợ hãi điều đó vì không có cánh thật; đó là cách dùng lý trí để cho họ thấy họ không phải là thú mà là người.

Nhưng cách điều trị đó có đủ để làm biến mất cái bản chất thú ở trong những bệnh nhân? Về bản chất, thì nó cũng chả khác chi dùng dùi cui để thuần hóa một con thú, nó sẽ sợ hãi đau đớn hoặc cái chết mà làm theo mệnh lệnh của người huấn luyện nhưng cái bản chất thú thì vẫn còn đó; giống như anh chàng nghĩ bản thân là “chó”, khi còn ở bệnh viện thì anh ta hành động giống người vì bị “dạy dỗ”, nhưng khi được về với gia đình thì anh ta lại tiếp tục làm “chó”.

Từ bản chất loài thú tiến lên bản chất con người thì phải là một bước tiến về nhận thức với sự giác ngộ đầy đủ về những nhân tố thuộc về bản chất người. Nói cách khác, nếu một xã hội toàn là những kẻ đạo đức bị tha hóa, tham lam và độc ác, tàn bạo như thú vật, thì luật pháp dù có tàn bạo đến thế nào đi nữa thì cái ác và sự bất công vẫn còn diễn ra trong bóng tối, nó chỉ thật sự mất đi khi giúp con người trong xã hội đó học được tình yêu thương và lòng trắc ẩn.

Trong phương pháp điều trị của ông bác sĩ có cái sai ở chỗ đâu phải “ai đó” có thân xác người thì sẽ là con người, hoặc vì thông minh hơn con thú nên là người, cũng vì niềm tin đó, niềm tin chỉ dựa vào cái bên ngoài nên cái việc phân biệt chủng tộc – màu da, phân biệt giới tính, sự kỳ thị về đồng tính … vẫn còn tồn tại trong thế giới ngày nay.

Lần đầu tiên khi Jacob nghĩ cậu ấy là sói khi cảm giác được “mùi đất và sự giá lạnh”, cậu ấy tấn công người anh trai, đây là nơi chúng ta cần đặt vấn đề; cũng giống như cô gái “mèo” bị gã cha dượng cưỡng bức, cô ấy muốn có khả năng như mèo, phóng qua cửa sổ và rơi xuống mà không chết; bản năng loài thú chỉ trỗi dậy khi con người cần đến nó để tự vệ và sinh tồn trong một hoàn cảnh quá tàn bạo, như con sói dùng răng nanh tự vệ trước răng nanh. Jacob chỉ là người khi được ở bên cạnh cô gái “mèo”, còn càng “dạy dỗ” bằng dùi cui và roi điện thì “con sói” bên trong càng mạnh mẽ hơn.

Tóm lại thì bộ phim chỉ ra những hướng đi sai của thế giới con người trong hiện tại, một mặt nó khơi dậy bản năng loài thú trong con người qua sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt, rồi chủ nghĩa tiêu dùng thỏa mãn ham muốn của thân xác, xã hội được điều hành theo kiểu máy móc vô cảm, lối xã giao kiểu đạo đức giả trong khi bản chất thì duy lợi, và thế là có vô số những “con thú” được sinh ra trong thân xác con người.

Giờ thì bạn hãy xem phim, bài viết này không nói hết những gì tôi thật sự muốn nói, nhưng tôi nghĩ nó đủ để khi xem phim thì bạn sẽ thấy đây là một bộ phim rất đặt biệt.

Những phim tương tự:

Sự Im Lặng Của Bầy Cừu – The Silence of the Lambs (1991): người, cừu, và nhộng – Oscar

Tách Biệt – Split (2016): Quái vật bên trong con người

Vùng Hủy Diệt – Annihilation (2018): ung thư hay tiến hóa?

Review phim On Body And Soul (2017): sự đồng điệu của tâm hồn

Cuộc Đời Của Pi – Life Of Pi (2012): Sự chọn lựa của niềm tin

Cô Gái Gián Đoạn – Girl Interrupted (1999): chúng ta điên hay tỉnh?

Vào Trong Hoang Dã – Into The Wild (2007): nỗi buồn khi nhận ra thế giới

Loạn Giới – Dogtooth (2009): bẻ gẫy cái răng chó

Facebook Comments

Minh Chí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Next Post

Review phim My Father's Violin: trẻ nhỏ là cứu cánh của chúng ta

CN Th1 23 , 2022
My Father’s Violin (2022) là phim về đề tài gia đình của Thổ Nhĩ Kỳ, một cốt truyện đơn giản – vui tươi – ngọt ngào – đầy sức sống. Nếu bạn có dàn loa chất lượng cao thì sẽ có dịp thưởng thức những bản nhạc rất tuyệt vời […]
Translate» English - Vietnamese