Review phim Landscape In The Mist : về bên Cha … trên trời

Landscape In The Mist (Đi Qua Màn Sương – 1988) là phim nghệ thuật của Hy Lạp, vài nhà phê bình xếp bộ phim này vào top 100 phim hay nhất thế kỷ 20, phim cũng thắng nhiều giải ở các LHP lớn như Venice hoặc Berlin. Phim gồm một chuỗi các hình ảnh mang tính ẩn dụ nhưng đẹp hơn và sâu sắc hơn cách mà những bộ phim của thế kỷ 21 đang sữ dụng (theo kiểu máy móc và học thuật). Khi xem các bộ phim sau này, tôi hầu như bỏ qua phần âm nhạc, nhưng khi xem các bộ phim “cũ”, âm nhạc và hình ảnh liên kết nhau rất nhịp nhàng dễ khiến ta xúc động. IMDb 8.0

Phim kể về 2 đứa trẻ ngày ngày chạy đến sân ga vì bọn chúng muốn lên chuyến tàu để đến Đức tìm cha, rồi một ngày nọ sau khi lấy hết can đảm, bọn chúng đã bước lên tàu dù không có vé. Xem phim nếu muốn biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp.

Phân tích ý nghĩa thông điệp

Khi 2 đứa trẻ chạy đến sân ga, đứa bé trai đã nói với người chị rằng “Em mơ về ông ấy đêm qua. Ông có vẻ lớn hơn những lần khác”, đó là giấc mơ về người cha không biết mặt, mà sau đó chúng ta biết được rằng bản thân người mẹ cũng không biết cha thật sự của 2 đứa trẻ là ai, nghĩa là người mẹ thuộc kiểu người sống buông thả nên có chữa hoang, do đó bà ta bịa rằng người cha đang ở Đức, phim cũng không cho ta thấy mặt người mẹ, giống như bà ấy không hề tồn tại.

Cảnh tiếp theo là bóng tối, người chị kể cho em trai câu chuyện “Ban đầu là bóng tối … và rồi có ánh sáng. Ánh sáng được tách ra từ bóng tối, và trái đất từ biển …, và các dòng sông, hồ … và những ngọn núi được tạo ra. Sau đó là những bông hoa và cây, động vật, chim chóc”, khi kể đến đây thì dừng lại vì người mẹ đã về. Câu chuyện là những dòng đầu tiên được ghi trong Sáng Thế Ký, kể về cách mà Thiên Chúa đã tạo dựng thế giới và con người, nhưng trong lời của đứa bé lại không thấy con người, việc câu chuyện dừng lại không do ngẫu nhiên, đó là sự cố ý, theo cách nào đó thì chúng ta không “thấy” được bộ mặt con người trong phim này, còn về 2 đứa trẻ, tôi nghĩ bọn trẻ giống thiên thần hơn là con người.

Có chuyến tàu tốc hành từ Hy Lạp sang Đức, nhưng nó chỉ dành cho người có tiền mua vé, nên bọn trẻ bị buộc xuống tàu vì không vé. Khi ở sở cảnh sát, chúng ta bắt gặp một cảnh vô cùng ấn tượng, đó là khi tuyết rơi, tất cả mọi người đều háo hức chạy ra ngoài để ngắm nhìn lên bầu trời u ám, cả thế giới như ngừng trôi và đóng băng, chỉ có 2 đứa trẻ là tiếp tục chuyển động. Như vậy chìa khóa để hiểu phim này là ở chữ “ngừng” hoặc sự gián đoạn, sự ngăn cách, sự chia lìa, sự tan vỡ, sự biến mất. Hẳn các bạn nhận ra đoạn tôi vừa nêu thì mang trong nó tính ẩn dụ, thế giới đang bị “đóng băng” bởi sự lạnh lẽo và vô tình, sức sống chỉ còn hoạt động nhịp nhàng trong tâm hồn của 2 đứa trẻ. Lẽ ra người ta nên ngắm ánh mặt trời chứ không phải băng tuyết, nhưng không có mặt trời.

Sau đó bọn trẻ gặp một thanh niên tốt bụng cho đi nhờ trên chiếc xe của nghệ sĩ để vào thành phố, một nhóm các nghệ sĩ già tìm nơi để biểu diễn vỡ kịch của họ. Trên bãi biển, các nghệ sĩ đang tập diễn, mỗi người tự thuật lại một giai đoạn lịch sử của nhân loại, nhưng khi đến đoạn kể về chàng trai chăn cừu bắt đầu yêu một cô gái thì bị “ngừng” vì có người đến báo là thính phòng đã được cho người khác thuê để tổ chức vũ hội. Vậy là không có nghệ thuật và không có tình yêu.

Ánh sáng soi đường từ ngọn lửa thần đã tắt, chỉ còn lại ánh đèn pha của loài người dùng để giết chóc

Một đoạn khác, khi đứa trẻ vào quán ăn và làm việc để có miếng ăn, một nghệ sĩ già chơi Violin bước vào quán, dù chỉ có duy nhất đứa trẻ trong quán, ông ấy vẫn biểu diễn, và như đáp lại bằng sự tôn trọng, đứa bé đã “ngừng” công việc, ngồi vào ghế để thưởng thức, nhưng khi gã chủ quán quay trở lại thì ông ta đuổi lão nghệ sĩ ra ngoài. Nói thật, trong đoạn này tôi không còn phân biệt nỗi ai là “người lớn” và ai là “con nít”, thế giới như bị đảo ngược. Một đoạn khác nữa, đoàn quân đi đến trước lá cờ, họ thổi kèn và kéo cờ xuống, mọi người “ngừng” lại nhưng đứa bé vẫn đi; bạn có biết tại sao tôi nhắc đoạn này? Vì trong mắt đứa bé thì thế giới là trọn vẹn, và thế giới không bị ngăn cách bởi quốc gia hay lãnh thổ.

Phim cho chúng ta thấy sự tồn tại của 3 thế hệ, người già mang theo nghệ thuật thì không nơi biểu diễn, họ phải bán trang phục diễn và sắp chết; thanh niên thì sống tụ tập như du đãng hoặc gia nhập quân đội, người mẹ thì trụy lạc, kẻ làm cha thì vô trách nhiệm, gã đàn ông trung niên thì biến thái và ấu dâm; những đứa trẻ thì đang lạc lối và không nơi để về, đứa bé gái sau khi bị gã trung niên lạm dụng tình dục, rồi gặp lại chàng trai tốt bụng và đem lòng yêu anh ấy nhưng hóa ra anh ấy là người đồng tính. Điều mà tôi thấy được về thế giới này là một chữ “loạn”.

Ngoài điểm sáng là chàng thanh niên tốt bụng, thì điểm sáng tiếp theo có lẽ là ở người lính tại sân ga, khi đứa bé gái xin tiền anh ta để mua vé tàu, và đứa bé gái biết rõ phải trả cho người lính “thứ gì”, ở nơi góc khuất, người lính đã đấu tranh tư tưởng vô cùng dữ dội, cuối cùng anh ta đã để lại tiền và bỏ đi, có lẽ bạn không hiểu rằng “chiến thắng” đó còn vĩ đại hơn bội lần chiến thắng trên chiến trường hoặc sự dũng cảm lao mình vào trong làn đạn. Tất nhiên tôi đang nói dựa trên sự ham muốn và dục vọng tồn tại trong tư tưởng của người lính đó, khi ở trong cuộc chiến cùng với đồng đội và sự thù hận, người ta có thể dũng cảm xông lên, nhưng nếu ở nơi không ai chứng kiến thì họ có thể đầu hàng dục vọng một cách dễ dàng, họ có muôn ngàn lý do để biện hộ cho hành vi tội lỗi, người lính đó xứng đáng với bộ quân phục của anh ta theo nghĩa “người lính” thuần túy nhất chứ không phải là của một quốc gia nào đó.

Một cảnh khác, chiếc máy bay trục vớt tượng một bàn tay từ dưới sông lên, bàn tay đó có lẽ là bàn tay cầm ngọn đuốc của thần Prometheus, bàn tay đã gãy lìa khỏi cánh tay, ngọn đuốc đã rơi mất, ngọn lửa của vị thần mang lại “ánh sáng” đã dập tắt. Trong cảnh cuối, dù 2 đứa trẻ đã mua được vé nhưng lại không có hộ chiếu để vào Đức, thế là bọn trẻ tìm cách vượt qua biên giới trong đêm đen; khi nhìn thấy điều này, tôi biết chuyện gì sắp xẩy ra và nó đã xẩy ra, con người cũng biết sữ dụng ánh sáng, nhưng ánh sáng của con người không phải để soi đường, mà nó dùng tìm kiếm con người để sát hại, họ không cần biết trên chiếc thuyền nhỏ đang vượt biên giới kia là người lớn hoặc trẻ em, họ chỉ biết nhìn thấy con người gần đó thì nổ súng.

Nếu ban đầu người chị hỏi em trai là “có sợ không?” và dắt đứa em đi xuyên qua bóng tối bằng cách kể câu chuyện trong Sáng Thế Ký, thì ở cảnh cuối, sau chuyến hành trình trong thế giới loài người, người chị trở nên sợ hãi, đứa em lại trở thành người dẫn dắt cô chị vượt qua bóng tối bằng cách kể lại câu chuyện, và họ đã đến được nơi cần đến, đó không phải là nước Đức, đó không phải là trần thế, đó là thiên đường, nơi mà bọn trẻ sẽ được gặp người Cha thật sự của chúng, đó là Cha trên trời, vì chỉ có thiên đường và vị Cha nhân ái này mới mang đến hạnh phúc vĩnh cữu cho bọn trẻ, ngoài ra thì chẳng nơi nào và chẳng ai ở trần thế này tương xứng cả.

Để xã hội tốt đẹp hơn – Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog:

Hàng thánghttps://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews

Paypalhttps://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806

Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526

Ví momo:

…………………….

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Top 50 bài review sách văn học kinh điển của Chí Blog

Những phim cùng chủ đề:

Nhãn Lực Siêu Nhiên – Midnight Special (2016): cuộc thương khó của đứa trẻ nhân loại 1k

Một Tâm Hồn Đẹp – A Beautiful Mind (2001): vượt lên số phận

Vua Phá Hoại – System Crasher (2019): “Ai” bị lỗi hệ thống? – new 1k

Kim Cương Trong Đá – Uncut Gems (2019): cuộc sống là hỗn độn – new 1k

Lạc Bước Tuổi 17 – Never Rarely Sometimes Always (2020): đời nhạt như chuyến xe qua 

Vào Trong Hoang Dã – Into The Wild (2007): nỗi buồn khi nhận ra thế giới

Capernaum (2018): hãy trở thành siêu anh hùng của đời thực

Người Da Đen Cuối Cùng Ở San Francisco (2019): thành phố không linh hồn

Thời Niên Thiếu – Boyhood (2014): văn hóa gia đình thời hiện đại – Quả Cầu Vàng

Hạnh Phúc Mong Manh – The Weather Man (2005): thời đại thức ăn nhanh

Dòng Sông Kỳ Bí – Mystic River (2003): mặt tối của cuộc đời

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim The Wild Pear Tree: loài "xương rồng" trên đồi hoang

T6 Th10 2 , 2020
The Wild Pear Tree (Cây Lê Dại – 2018) là phim tâm lý – hiện thực (chua chát) cực kỳ khó “gặm” của Thổ Nhĩ Kỳ với thời lượng 188 phút. Phim dành cho người muốn suy ngẫm về bản chất cuộc sống chứ không phải xem để giải trí. […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x