Review phim The Worst Person in the World: không biết mình muốn gì

Verdens verste menneske (2021) là phim tâm lý – lãng mạn – hài – đen, trong hiện tại, rất khó tìm được phim tình cảm hay, nhưng phim này đã làm được điều đó, và bạn sẽ cảm nhận được nó khi xem. Như đã nói, tôi cực ít phân tích những yếu tố về cảm xúc (vì làm như vậy sẽ giết chết nó), cho nên bài này vẫn như mọi khi, mổ xẻ tâm lý và bản chất con người – xã hội. IMDb 8.0 , bài viết tiết lộ nội dung phim. Nhớ là Chí Blog luôn là trang độc nhất ở VN chuyên review phim tâm lý – nghệ thuật nhé.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Đối với những bộ phim đủ khả năng truyền tải cảm xúc đến với khán giả thì việc hiểu phim là không khó, nhưng vấn đề ở đây là các bộ phim của châu Âu (Na Uy) thì đều tự mang những thông điệp rất sâu. Chìa khóa để giải mã bộ phim này bao gồm, nam tính – nữ tính, quá khứ – hiện tại, cá nhân – tập thể, vô thức, tính hiện sinh. Nếu bạn là người đọc mới trên Chí Blog thì sẽ khá kinh ngạc vì những thứ tôi vừa liệt kê, nhưng với “người đọc quen” thì nó hoàn toàn bình thường với điện ảnh phương Tây.

Khi nhắc đến xã hội hiện tại thì không thể thoát khỏi vài vấn đề nổi cộm như nữ quyền, sự xuống cấp về các giá trị tinh thần như niềm tin đối với tình yêu hoặc sự bền vững của hôn nhân, sự khủng hoảng về hiện sinh – khi con người không còn tin vào giá trị của truyền thống thì tự do giống như một bản án phải mang, con người không còn biết họ thật sự muốn gì và điều gì là quan trọng, vì có quá nhiều thứ để chọn lựa.

Trở lại phim, Julie là một cô gái trẻ có nhiều tài năng, ban đầu cô ấy chọn ngành y – giải phẩu, sau đó cô ấy nhận ra nó vô nghĩa với bản thân nên hướng về phương diện tinh thần là ngành tâm lý học, kết quả là cô ấy lại chán và muốn trở thành một nhiếp ảnh gia. Những gì mà Julie trải qua hoàn toàn phù hợp với quá trình phát triển của nhận thức, nghĩa là đi từ vật chất (thể xác) đến tinh thần rồi thẳng tiến đến phương diện nghệ thuật. Tuy nhiên trong mỗi lựa chọn của Julie đều thể hiện một sự thiếu hụt, ví như ngành giải phẩu hoặc tâm lý học đều là sự phân tích lý tính thuần túy, trong khi cô ấy lại giàu cảm xúc.

Có nhiều câu hỏi quan trọng cần đặt ra là tại sao Julie ban đầu chọn yêu Aksel và sau đó bỏ anh ấy và yêu Eivind? Cũng như vấn đề về nhận thức, mỗi người chúng ta sẽ trải qua 3 giai đoạn trong tình cảm – hôn nhân, thứ nhất là theo đuổi sự mù quáng của cảm xúc, thứ 2 là tìm đến sự an toàn, như với Aksel là một họa sĩ truyện tranh biếm họa nổi tiếng và đang ở tuổi trung niên có nhiều kinh nghiệm sống, thứ 3 là gặp gỡ một nửa tâm hồn mà Julie có thể chia sẻ và sống thật với chính mình, nhưng phim không có một kết cục hoàn hảo như kỳ vọng của chúng ta, bởi nỗi ám ảnh mang tính tiêu cực đang tồn tại trong xã hội là quá lớn.

Tại sao những người trẻ tuổi ở phương Tây ngày nay sợ lập gia đình và không muốn sinh con sớm, đặt biệt là phụ nữ? Vì họ sợ rằng những điều đó trở thành gánh nặng và không còn thời gian để theo đuổi lý tưởng, điều đó hoàn toàn hợp lý khi nhìn vào quá khứ mà phim có cho chúng ta biết, càng ngược về quá khứ thì phụ nữ của mỗi thế hệ càng sinh con nhiều và chết trẻ, tuổi thọ trung bình không quá 35, nhưng đó có phải là lý do toàn vẹn đã khiến phụ nữ ngày nay trở nên như thế?

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Đây là mẫu đàn ông có thể chia sẻ và lấy đi những thứ tiêu cực mà xã hội ngày nay mang đến cho phụ nữ

Câu trả lời nằm trong đoạn khi Julie dùng “nấm thần” và trong mối quan hệ lạnh nhạt của người cha, hoặc cách mà đàn ông nhìn phụ nữ. Julie có một người cha vô trách nhiệm, ông ta bỏ vợ con để lấy một cô vợ trẻ, ông ta biện hộ không đến dự sinh nhật của Julie vì căn bệnh về tuyến tiền liệt (liên quan đến giới tính), hoặc đàn ông luôn say mê những cô gái còn trẻ trung xinh đẹp.

Chính tất cả những điều này đã ám ảnh Julie và khiến cô không muốn có con; từ đó phim chỉ cho chúng ta hoặc phụ nữ nói riêng, rằng mặc dù phong trào nữ quyền đang rầm rộ nhưng bản thân phụ nữ vẫn bị những gì thuộc về bản chất của đàn ông ám ảnh, ví như sự thành công trong sự nghiệp – phụ nữ muốn thành công như nam giới, hoặc chống lại hôn nhân và con cái – phụ nữ sợ phải trở thành người chăm sóc gia đình, hoặc giữ được nhan sắc tươi trẻ – để không bị đàn ông bỏ rơi, hoặc cái bài viết về “quan hệ bằng miệng” – thực chất là phục vụ nhu cầu của nam giới. Cho nên trong bản thân Julie có sự mâu thuẫn rất lớn, cộng với một thời đại mà con người quá tự do, nên Julie cảm thấy như bị lạc lối.

Xét về bản chất, Julie và Aksel là giống nhau, nghĩa là bị những thứ mang tính tiêu cực của thời đại ám ảnh, anh ta là người của thế hệ trước nên luôn tiếc nuối những gì gọi là tốt đẹp ở quá khứ đã mất đi, ví dụ như gia đình và con cái, một thứ gì đó có thể cầm nắm và sở hữu như quyển sách. Julie và Aksel mang trong họ sự sợ hãi khi đối mặt với thực tế, thời đại này là của lối sống hiện sinh, nhưng cũng vì quá tự do nên con người sợ hãi với những viễn cảnh tăm tối nên không thể sống hiện sinh thật sự, đó là tính phi lý của đời sống. Cho nên kết cục của Julie đã lặp lại những gì mà Aksel đã trải qua, nhưng từ nam chuyển sang nữ.

Trong phim, Aksel là tượng trưng cho tính cá nhân, mà thời đại này đang tiến tới tính cộng đồng, cho nên anh ấy dùng “nghệ thuật” – tranh biếm họa để chống lại những thứ đã làm biến đổi nó, anh ấy nghĩ việc anh ấy làm là chính đáng và trong sáng, nhưng cô gái của phong trào nữ quyền (cuộc phỏng vấn trên TV) lại chỉ ra rằng Aksel bị ám ảnh bởi tính dục, nó không phải chỉ mang tính tinh thần mà còn là nhu cầu của xác thịt.

Còn Sunniva (vợ  Eivind – một phụ nữ trung niên) là tượng trưng cho tính cộng đồng, cô ấy yêu thiên nhiên, luyện tập Yoga để có tinh thần và cơ thể khỏe mạnh, nhưng phim cũng chỉ ra rằng cô ấy (hoặc cộng đồng tính) vẫn bị ám ảnh bởi tính dục, qua những tấm ảnh (khoe mông) trên Instagram, hoặc cảnh thuần phục con nai đực, sau đó lại chuyển sang quan tâm đến người Sámi , vẫn mang tính xác thịt.

Duy chỉ có Eivind mới thật sự sống hiện sinh trong thời đại này và anh ấy cho chúng ta thấy hiện thực ngày nay cũng không hoàn toàn mang tính tiêu cực. Eivind là một người sống bằng cảm xúc và không bị sự tiêu cực làm cho sợ hãi, khả năng tự chủ và cũng là một người có trách nhiệm (không ngoại tình – xác thịt, khi gặp gỡ Julie).  Eivind cũng không có tham vọng trở thành một người đàn ông thành công, sai lầm lớn nhất của Julie ở chỗ không nhận ra những tính chất này ở Eivind; khi Aksel khen những gì Julie viết, cô ấy vui mừng, khi Eivind cũng khen như vậy thì cô ấy lại thất vọng, chỉ vì Aksel thành công hơn Eivind và vì anh ấy chỉ là một gã bồi bàn tầm thường.

Phần kết phim đã cho chúng ta thấy nhiều thứ và nó rất tích cực. Thời đại này sinh ra sự khủng hoảng hiện sinh như tôi phân tích ở trên, nhưng nó cũng sinh ra những người đàn ông như Eivind. Cuối cùng thì Julie trở thành một nhiếp ảnh gia đúng như mong ước nhưng cô ấy đánh mất tình yêu và sống cô độc như Aksel, chính sự sợ hãi cho một viễn ảnh tối tăm mà cô ấy bị hư thai; trong khi đó một người phụ nữ khác – cô diễn viên vợ sau này của Eivind lại vừa thành công trong sự nghiệp lại vừa có một gia đình và  hạnh phúc bên chồng con, Eivind trở thành người chăm sóc cho gia đình – đàn ông thay thế vai trò của phụ nữ, và phụ nữ vẫn có thể theo đuổi lý tưởng.

Bạn biết tính hiện sinh được thể hiện độc đáo nhất trong biểu tượng gì không? Đó là 3 loại nghề nghiệp đậm chất nghệ thuật, tranh biếm họa – nhiếp ảnh – diễn viên. Aksel chọn vẽ tranh biếm họa để công kích những tiêu cực trong hiện thực, trong lòng anh ấy chỉ có sự hoài niệm quá khứ, sự oán hận, anh ấy không tìm đến những điều tích cực để sống trong nó; Julie chọn nhiếp ảnh, cô ấy tiến lên một bậc khi nhận ra cái đẹp và đáng sống của thời đại, nhưng giới hạn của cô ấy ở chỗ đã dừng lại ở đó mà không dám bước tiếp, vì cô ấy sợ hãi viễn cảnh tối tăm, viễn cảnh đó có thể xẩy ra, tuy nhiên đời sống thật không chỉ toàn là bóng tối.

Vợ sau của Eivind chọn làm diễn viên, đây mới là bản chất thực sự của cuộc sống, nó là những chuỗi liên tiếp của dòng thời gian, vừa lúc này cô ấy phải khóc lóc vì yêu cầu của đạo diễn (tượng trưng cho đòi hỏi của xã hội, hoặc áp lực của nó) thì ngay sau đó cô ấy lại vui vẻ hạnh phúc bên chồng con. Hoàn cảnh trong đoạn phim đó cũng nói lên tất cả, Julie bị “giam hãm” với sự cô đơn trong “căn nhà” của cộng đồng tính, còn cô diễn viên được bước ra khỏi nó và ở ngoài không gian khoán đãng (cũng là cộng đồng tính) với chồng con; sau đó thì Julie trở về “căn nhà” của cá nhân tính và vẫn cô đơn, còn cô diễn viên cũng sẽ về nhà của cá nhân tính với chồng con.

Các bạn nghĩ sao về kịch bản phim này? Đó là lý do tôi luôn thích tìm phim tâm lý – nghệ thuật để xem, quá độc đáo luôn. Các bạn nghĩ gì nếu so kịch bản phim VN với của châu Âu? Nói như thế đúng là chê thật đấy, nhưng tôi cũng chỉ ra một sự thật, muốn đuổi theo người ta thìn phải chú tâm đến những phim nghệ thuật, chứ không phải mấy cái phim thị trường trăm triệu đô với tỉ đô, phương Tây họ phải bước qua con đường nghệ thuật mới có đủ khả năng tạo ra mấy thứ mang lại tiền tỉ như vậy, vì khi đó để tạo ra một phim thị trường thì dễ như ăn cháo, mà nếu như nhìn kỹ thì hết 50% diễn viên nổi tiếng của họ chả bao giờ thèm đóng phim thị trường.

Một số phim tương tự:

Cá Nhỏ – Little Fish (2021): nhớ hạnh phúc – quên khổ đau

Giác Quan Hoàn Hảo – Perfect Sense (2011): thảm họa hay lời cảnh báo

Hơn Cả Tiểu Thuyết – Stranger Than Fiction (2006): chúng ta là những Harold

Cô Gái Cùng Bầy Ngựa – Horse Girl (2020): vụn vỡ và vẹn toàn – new – Nghệ Thuật

Tìm Lại Cảm Xúc – Cashback (2007): dừng lại để cảm nhận cuộc sống

Nửa Đêm Ở Paris – Midnight In Paris (2011): cảm xúc thật vs vẻ bề ngoài

Facebook Comments
5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết

Minh Chí

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Next Post

Review phim Wolf (2021): định nghĩa lại con người

T4 Th1 19 , 2022
Wolf (2021) là phim tâm lý của Ireland và Ba Lan, kể về một thiếu niên nghĩ mình là sói, thích hợp với ai thích phim độc lạ nhưng không thuộc thể loại giải trí, các bạn xem trailer trên Youtube thì sẽ hiểu ý tôi. Và tất nhiên khi […]
Translate» English - Vietnamese
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x