Review ý nghĩa phim The Painted Bird: đứa trẻ câm lặng

(1k) The Painted Bird (Con Chim Bị Bôi Sơn – 2019) là phim lấy đề tài về đệ nhị thế chiến, nhưng trong suốt chuyến hành trình đó của đứa trẻ, chúng ta như đang trải qua cả một quá trình lịch sử của loài người. Khi nhắc đến từ “lịch sử” có lẽ tất cả chúng ta có thể hình dung màu sắc của nó, những khoản trắng đen chuyển đổi mà thường là xám xịt ám khói, màu của đất, của băng tuyết, của con chồn trắng, con quạ, con chuột cống và cuối cùng là màu của sự câm lặng hoàn toàn. Đây là một phim nghệ thuật, thể hiện sự u ám của thế giới mà chúng ta đang sống, thời lượng dài 170 phút, không phải phim xem giải trí. IMDb 7.2

Phim được bắt đầu bằng sự đuổi bắt, nhiều đứa trẻ rượt theo một đứa trẻ đang ôm con chồn trắng bỏ chạy, con chồn trắng tuyệt đẹp, toàn thân mượt mà và trắng toát, hãy ghi nhớ sắc màu của nó, một sắc trắng thuần khiết, một con vật đáng yêu. Một đứa lao vào vật ngã thằng bé, bọn còn lại cướp con chồn khỏi tay nó, chúng tẩm xăng vào con chồn và châm lửa, con chồn bốc cháy và hoảng loạn chạy quanh, cuối cùng nó đã chết. Cậu bé mang “người bạn” về nhà chôn cất, ngôi nhà đó chỉ có hai người, cậu bé và một bà cô già cả. Đây là thời kỳ đầu tiên của loài người, khi mầm móng của cái ác bắt đầu được sinh ra, như một trò đùa của bọn trẻ đối với con vật đáng thương. Bạn có bao nhiêu thời gian để ngắm nhìn con chồn khi nó còn sống trong tay cậu bé? Chắc không nhiều, vậy thì tiếc cho bạn và cho tôi, từ lúc đó về sau, chúng ta không còn thấy được điều gì đẹp như thế nữa.

Bà cô già đã chết và căn nhà bốc cháy, không còn nơi để sống, cậu bé lang thang lên đường tìm cha mẹ đang ở nơi mà cậu không biết. Cổng làng có gắng tấm ảnh Đức Mẹ đang bồng Chúa Jesus hài đồng, nhưng khi cậu bé đi vào làng, chúng ta có cảm giác như khung ảnh đang xoay mặt qua hướng khác và không muốn nhìn vào ngôi làng đó. Cậu bé được mọi người chào đón rất “nồng nhiệt” bằng chó dữ và các công cụ nghề nông, bằng một trận đòn, sau đó họ trói đứa trẻ mang đến cho một “phù thủy” già làm nghề chữa bệnh.

Đây là thời kỳ trung cổ, con người sống trong sự dốt nát u tối, họ sùng đạo và kính sợ Thiên Chúa, nhưng khi có việc, họ tìm “phù thủy” giúp đỡ, họ tin vào sự huyền bí, tin những thứ lạ lùng đến từ bên ngoài là sự xui xẻo, tin những căn bệnh truyền nhiễm chết chóc là sự nguyền rủa của quỷ dữ, con người giống như hình ảnh cậu bé bị bệnh được chôn dưới đất, bất lực gào thét khi bầy quạ đen bu xung quanh và dùng mỏ sắc của chúng mổ vào đầu, chúng chỉ bay đi khi “phù thủy” đến. “Phù thủy” – những con người nắm giữ bí quyết mang lại sự sống, có lẽ họ đạt được kinh nghiệm khi sống trong thiên nhiên và tách biệt với loài người.

Thời kỳ tiếp theo thì tôi không biết gọi tên, nhưng nó được đánh dấu bằng sự ghen tuông, bằng sự ham muốn của thể xác, bằng sự tranh đấu giữa tự do yêu đương và truyền thống cổ hủ, có lẽ là thời kỳ phục hưng. Chúng ta nhớ đến thời kỳ này nhờ nhiều tác phẩm văn học vĩ đại hoặc các tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, nhưng đó chỉ là những điều diễn ra trong giới quý tộc, còn đời sống thật của giới bình dân sẽ ra sao? Có lẽ nó sẽ không đẹp như chúng ta nghĩ, mà là sự giằng xé khổ đau như những gì chúng ta thấy trong phim. Giống như con chim bị sơn, nó không thể hòa vào cùng bầy vì sự khác biệt, bị đàn chim bâu vào đánh giết, con chim khác biệt đã chết và rơi xuống từ bầu trời; và con người thì treo cổ khi tình nhân bị đám đông giết chết. Sau đó là thời kỳ khai sáng – những con chim trong lồng được thả bay vào bầu trời tự do.

Con chim sẽ bay cao khi được tự do, còn con người sẽ làm gì? Họ tìm cách giết nhau

Bạn có tự hỏi là con người sẽ trở thành thế nào khi đạt được tự do? Sẽ trở nên tốt đẹp hơn? Tạo ra một thế giới như trong mơ? Không! Điều đầu tiên họ làm là hoàn toàn quay lưng với những giá trị tốt đẹp xưa cũ, nó chính xác như cách người ta giết chết con ngựa bị thương mà cậu bé đã mang về.

Không có thời kỳ nào mà con người trở nên man rợ và tàn nhẫn như thời hiện đại, khi con người đạt được tự do, họ không như loài chim bay vút lên bầu trời, ngược lại, họ tìm mọi cách để giết nhau. Trong phim, người ta bắt cậu bé, giao nộp cậu cho Đức quốc xã, họ bảo cậu bé là người Do Thái, lính Đức quyết định xử tử cậu bé. Đoạn này mang hàm ý, không biết từ khi nào, con người tự cho bản thân cái quyền giết chết ai đó khi họ thuộc về thành phần nào đó, ví dụ như “Do Thái”, có lẽ con người đã trở nên điên loạn khi họ có được tự do. Dẫu vậy trong số những con người điên loạn ấy vẫn còn có vài người tốt.

Còn tôn giáo thì sao? Những giá trị cốt lõi của tôn giáo thì giống như vị linh mục già nua, bệnh tật, lú lẫn và sắp chết. Vị linh mục đã giao cậu bé cho một tên ấu dâm biến thái mà cứ nghĩ đó là người tốt. Sau khi vị linh mục đó chết đi, một vị linh mục mới được thay thế, người này hoàn toàn thiếu vắng tình yêu thương và sự bao dung, kể cả những con người vẫn thể hiện sự ngoan đạo của họ trong nhà thờ, họ ném cậu bé xuống hố phân. Nếu có một hình ảnh nào đó để diễn tả cho chính xác về loài người lúc này thì không có cảnh nào khác hơn là cái hố sâu ở phía trên lô cốt, nó chứa đầy những con chuột cống đang giẫm đạp lên nhau.

Về mặt đạo đức, sự suy đồi của xã hội thì giống như cô gái đã cứu giúp cậu bé. Cô gái và con dê đực, và đây là lần đầu tiên mà cậu bé thể hiện sự tàn nhẫn đối với loài vật, đầu con dê đã bị cắt rời. Sau đó là quá trình gia nhập Hồng Quân, những người cộng sản đã trao cho cậu khẩu súng với chân lý “một mạng đền một mạng”, và cậu bé đã giết người.

Câu chuyện xoay quanh chuyến đi từ thôn quê đến thành thị của một cậu bé trong thời đệ nhị thế chiến, nhưng đó cũng là chuyến đi của lịch sử, khi con người còn thưa thớt trên mặt đất và có tâm hồn tinh khiết như con chồn trắng, như cậu bé đã tìm mọi cách bảo vệ con chồn, để rồi khi con người phát triển tràn ngập mặt đất như bầy chuột cống trong cái hố, như cậu bé đầy những vết sẹo trên thân thể và đã biết cách giết người. Mỗi thước phim, mỗi khung cảnh trong bộ phim này đều mang tính ẩn dụ. Loài người chúng ta chính là đứa trẻ ấy, mỗi chúng ta cũng là đứa trẻ ấy, và mỗi đứa trẻ trong quá khứ, trong hiện tại và trong tương lai cũng đã – đang – sẽ như đứa trẻ ấy.

Cuối cùng thì cậu trẻ đã tìm được cha và lên đường trở về nhà, sẽ cần thời gian bao lâu để tất cả mọi ký ức ấy phai mờ? Có lẽ là cả một đời người.

Tựa phim Con Chim Bị Bôi Sơn mang nhiều hàm ý, mỗi một đứa trẻ khi lớn lên trong xã hội này sẽ giống như con chim đã bị bôi sơn, nó không thể hòa vào bầy; cả loài người của chúng ta cũng giống như vậy, không thể hòa vào cùng thiên nhiên để “bay lượn” trên bầu trời được nữa.

Để xã hội tốt đẹp hơn – Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog:

Hàng thánghttps://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews

Paypalhttps://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806

Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526

Ví momo:

…………………………..

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Những phim cùng chủ đề:

Tông Đồ – Apostle (2018)

Mẹ – Mother (2017): Chỉ có tình yêu mới tái tạo thiên đường

Thủy Quái – Leviathan (2014): Khi sự huyền bí không còn

Nỗi Đau – Calvary: nơi phúc lành ra đi

1917 : khi người muốn thành chuột 

Không Ai Biết – Nobody Knows (2004): giá phải trả cho sự phát triển

Danh Sách Của Schindler – Schindler’s List (1993): khi ánh sáng tàn lụi và được thắp lên

I Daniel Blake (2016): đừng biến chúng tôi thành kẻ tìm sự bố thí

Một Thời Ở Anatolia – Once Upon a Time in Anatolia (2011): ánh sáng thiên thần trong đêm

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phân tích phim Ex Machina: thông minh hay khôn lỏi?

T7 Th5 9 , 2020
Ex Machina (Người Máy Trỗi Dậy – 2015) là phim giả tưởng về AI – trí thông minh nhân tạo, “nhân tạo” là do con người tạo ra, vậy khi xem xét về trí tuệ của AI, chúng ta cũng đang phân tích về trí tuệ của chính mình. Có […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x