Review phim Mare of Easttown: mặt trái xã hội của “tả – hữu”

Mare of Easttown (series – 2021) là phim tâm lý – hình sự rất đáng xem, phim phản ánh hiện thực xã hội, đào sâu vào những yếu tố đang chi phối lên con người trong xã hội phương tây nói chung và của Mỹ nói riêng. Tất nhiên, giống như nhiều bộ phim khác trong thời gian gần đây, chúng ta sẽ thấy nhiều mặt tối hơn là sáng, nhưng qua đó, chúng ta cũng học được rất nhiều bài học đáng gia. IMDb 8.5 – số điểm phản ánh đúng về giá trị của series này, nội dung phim sẽ tiết lộ khá nhiều nếu đọc bài viết.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Có thể nói rằng điều đau lòng nhất mà phim mang đến cho tôi chính là cái chết của “người mẹ” trẻ, cô ấy chỉ mới 17 tuổi, rất yêu thương con, xinh đẹp, hồn nhiên, khá ngoan hiền và nhiều cảm xúc, nhưng cô ấy đã bị giết chết theo cách phi lý nhất. Hiển nhiên mọi diễn biến đều có tính nhân quả, và dù cô ấy có vi phạm điều gọi là “luân lý” của xã hội, nhưng cách nhìn của tôi về “người mẹ” này vẫn không hề thay đổi.

Ở mặt nhận thức khởi nguyên thuộc về đại chúng, con người bị chi phối rất lớn bởi những định kiến nặng nề mà xã hội áp đặt cho ta, ví dụ như những vấn đề thuộc về loạn luân, nhưng nếu xét theo tính lịch sử hoặc phân tích về bản chất, những tội lỗi đó xuất phát từ sự lầm lạc hoặc dốt nát của con người, chính sự dốt nát và bảo thủ đẩy những nạn nhân của lỗi lầm đi đến cái chết theo nhiều cách, nếu xã hội có nhiều sự tha thứ và lòng trắc ẩn thì sẽ không có chuyện lỗi lầm nối tiếp lỗi lầm.

 Điều mà chúng ta thấy nhiều nhất trong phim là cảnh Mare luôn hút thuốc lá điện tử và trên tay cầm một chai bia, khi kết hợp với trạng thái mệt mỏi, nó như tạo ra một cái hố đen hút lấy sức sống của người xem, chúng ta không còn trông thấy hình ảnh của một người phụ nữ đúng nghĩa, mà thấy một “lão” cảnh sát già nua. Sự tương phản đó mang giá trị cảnh tỉnh những phong trào nữ quyền, phụ nữ muốn được tự do như đàn ông là điều tôi ủng hộ, nhưng nếu phụ nữ được “tự do”  để tự hủy hoại như đàn ông thì quá khờ dại.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Mare nghiêng qua phải để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng “cánh phải” đang trong tình trạng tự hủy hoại

Mare là một cảnh sát tốt và rất có trách nhiệm với xã hội, và chính vì vậy nên … con trai của cô ấy tự sát còn chồng thì đã li dị và sắp lấy vợ mới. Mare phục vụ xã hội nhưng đời sống cá nhân thì rất cô đơn, họ chỉ gọi cô ấy khi họ cần, họ sẽ đổ lỗi cho cô ấy khi đòi hỏi của họ không được đáp ứng, ví như chuyện bà mẹ bị ung thư có con gái mất tích. Ý tôi không phải bảo rằng Mare nên học cách sống ích kỷ, mà là học cách sống cân bằng, đặt biệt là những người làm công tác xã hội, khi đối diện quá nhiều với bi kịch của kẻ khác, bạn rất dễ nhìn đời bằng màu đen, mà hầu như bi kịch đều do mỗi người tự tạo ra cho chính họ, nó giống như hành vi “tự sát” nhưng không trực tiếp như tự sát.

Phim cũng vẽ lên những khác biệt trong cách sống của 3 thế hệ, thế hệ thứ nhất sống trong xã hội mang nặng định kiến về đạo đức, nên những việc làm lỗi lầm của họ rất kín đáo khó bị phát hiện, ví như chuyện mẹ của Mare từng ngoại tình với ông lão cảnh sát nhưng chẳng ai biết.

Thế hệ thứ 2 là sự tan vỡ về hôn nhân, có thể do ngoại tình, không còn yêu nhau, tính cách khác biệt, nhưng họ vẫn rất yêu thương con cái và chăm sóc tốt; về quan hệ bạn bè giữa đàn ông và phụ nữ thì không có quá nhiều tách biệt.  

Thế hệ thứ 3 thì không cần nói đến chuyện hôn nhân, trai gái sống chung là chuyện thường, các đứa trẻ sinh ra phần lớn do ngoài ý muốn, nên có nhiều cha mẹ ở tuổi vị thành niên, họ xem con cái như gánh nặng, “đập đá” và hút cỏ cũng là bình thường, quan hệ bạn bè thì tách biệt hẳn thành nhiều nhóm thuộc về giới tính, và nam – nữ chỉ gắn bó với nhau khi cùng chung lợi ích hoặc vì muốn “lên giường”.

Như vậy, đà tiến diễn ra là đi từ bảo thủ đến tự do, từ sự hòa hợp đến tách biệt, từ đạo đức đến tha hóa; tất nhiên đó chỉ là mặt tiêu cực.

Trọng tâm của phim và cũng như thông điệp chính là phát họa bi kịch của 2 gia đình đại diện cho tư tưởng thuộc về “cánh hữu” và “cánh tả”.

Gia đình của cô gái bị giết là “cánh hữu”, họ có 3 người con trai đều thiên hướng bạo lực, người anh cả loạn luân với cháu gái, người em tiếp theo thì say xỉn và bắn con rể để trả thù, người em út phi tan chứng cớ, ở thế hệ thứ 3 thì cô gái loạn luân với người bác rồi bị em họ ngộ sát, và một cô bé bị bệnh Down; để che giấu tội lỗi, người mẹ bao che con và nói dối bạn thân, người anh muốn giết người em. Cuối cùng thì 3 người con trai và 1 cháu trai vào tù vì súng đạn, con rể ăn đạn, đứa bé nhất là kết quả của sự loạn luân. Rất giống những câu chuyện trong thần thoại Hy Lạp.

Gia đình của Mare là “cánh tả”, người cha làm cảnh sát và sau đó tự sát, người con cả làm linh mục, Mare làm cảnh sát, cô ấy ly hôn và sống như đàn ông, con trai của Mare tự sát, con gái của cô ấy là người đồng tính; xét về tính bi kịch gia đình thì ít hơn “cánh hữu” nhưng cũng có phần nát của nó, tuy nhiên vẫn có sự hòa hợp là đặc tính của “cánh tả”, ví như dù đã li hôn nhưng người chồng của Mare vẫn được xem là người trong gia đình. Cách giải quyết mâu thuẫn không mang tính bạo lực của súng đạn mà dùng pháp luật dù là dối trá, ví như Mare gài ma túy vào xe của con dâu để giành quyền nuôi cháu.

Series phim này ít mang kịch tính như nhiều phim khác, nhưng lại phản ảnh rất chân thực về xã hội mà chúng ta đang sống, khó tìm phim nào thể hiện tính toàn diện như phim này, về bi kịch gia đình, xu hướng của giới trẻ, bi kịch của người da đen, lời nói dối, lỗi lầm trong quá khứ của một linh mục đã ăn năng và cần sự bao dung của xã hội.

Ngoài mặt tối thì cũng có mặt sáng, ví như Mare đã lấy lại cuộc sống nhờ vào tình yêu của một nhà văn, đứa con gái đồng tính bỏ cô người yêu hút cỏ để đến với cô gái trưởng thành hơn, sau khi bắt được hung thủ vụ giết người thì vị linh mục được cộng đồng cảm thông, Mare cũng tha thứ cho người bạn thân.

Là “cánh hữu” hay “cánh tả” thì xét cho cùng bản chất con người là tự hủy hoại, tự gây khổ đau cho mình hoặc người thân của mình, việc đó xẩy ra khi con người bị cô lập và không tìm thấy sự chia sẻ về mặt cảm xúc, hoặc do định kiến, hoặc thiếu sự bao dung và lòng trắc ẩn, hoặc lời nói dối. Điều mà chúng ta cần làm là học cách sống bao dung, sống thật, nói thật, cân bằng giữa nhu cầu cá nhân và tập thể, chia sẻ những điều tốt đẹp, và đọc nhiều bài viết của Chí Blog hơn, ủng hộ Chí bằng thực tế “momo” để có thêm nhiều bài viết chất lượng hơn.

Một số bộ phim liên quan:

Chiếm Hữu – Possession (1981): cơn vật vã của sự tách biệt – Nghệ Thuật

Godzilla vs Kong (2021): có 2 thông điệp ẩn dụ rất sâu

Tam GIác Quỷ – Triangle (2009): làm tổn thương chính mình

Nỗi Đau – Calvary: nơi phúc lành ra đi

Bức Chân Dung Bị Thiêu Cháy – Portrait Of A Lady On Fire (2019): quý bà trong bão lửa – new – Nghệ Thuật

Màu Xanh Nồng Ấm – La Vie D’Adele (2013): lạc lõng giữa đời – Nghệ Thuật – Cành Cọ Vàng

Vua Phá Hoại – System Crasher (2019): “Ai” bị lỗi hệ thống? – new

Kim Cương Trong Đá – Uncut Gems (2019): cuộc sống là hỗn độn – new

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim The Descent: chuẩn mực của kinh dị - nghệ thuật

T3 Th7 13 , 2021
The Descent (2005) là phim kinh dị – nghệ thuật rất kinh điển, chúng ta sẽ ra sao nếu quá thiên về cá nhân hoặc tập thể? Vì đây là phim kinh dị nên câu trả lời chỉ có một, là tìm chết á! Phim này được tôi gọi là […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x