Review phim The Descent: chuẩn mực của kinh dị – nghệ thuật

The Descent (2005) là phim kinh dị – nghệ thuật rất kinh điển, chúng ta sẽ ra sao nếu quá thiên về cá nhân hoặc tập thể? Vì đây là phim kinh dị nên câu trả lời chỉ có một, là tìm chết á! Phim này được tôi gọi là chuẩn mực (cũng giống như nhận định của người giới thiệu phim này với tôi) vì mỗi phân cảnh đều mang thông điệp và có giá trị nghệ thuật cao. IMDb 7.2 , lưu ý: bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Đối với các bộ phim thuộc loại chuẩn mực hoặc kinh điển phương tây thì bạn cần chú ý điều gì? “Bộ 2” và “bộ 3” (đọc các bài viết trước để hiểu thêm), màu sắc, biểu tượng, bối cảnh, hành động.

Phim được bắt đầu bằng cảnh 3 cô gái đang chèo thuyền mạo hiểm giữa ban ngày, họ được trang bị đầy đủ dụng cụ, 1 người mặc áo đỏ và 2 người mặc áo xanh, thường thì thành tố thứ 3 là biểu tượng cho tình yêu, và màu đỏ là màu của máu. Khi xem cảnh cô gái áo xanh xô cô gái áo đỏ xuống nước thì tôi chợt nghĩ diễn biến tiếp theo của phim sẽ là sự rời xa tình yêu, nhưng không ngờ chuyện đó đến ngay ở cảnh tiếp theo và vô cùng bi thảm.

Cũng trong phân cảnh đầu, cô gái áo đỏ đi đến với người chồng, tôi lại nghĩ cô ấy là vợ anh ta nhưng hóa ra lại không phải. Ở phân cảnh tai nạn, người vợ muốn con gái gọi điện cho bạn để nhờ lên kế hoạch tổ chức sinh nhật cho đứa trẻ, chuyện đó hoàn toàn tương hợp với cảnh đầu khi cô ấy xô người bạn về phía người chồng, và gần cuối phim thì chúng ta biết rằng họ đã ngoại tình với nhau. Khi người vợ quá vô tư, giao việc lẽ ra cô ấy nên làm cho kẻ khác thì chuyện mất chồng là sớm hoặc muộn, về tinh thần thì là chuyện ngoại tình, về thể xác được cụ thể hóa bằng tai nạn ô tô đâm vào ở bên phải, người vợ quan tâm bạn bè (tả) hơn gia đình (hữu).

Thế là để vượt qua nỗi đau mất mát, 6 cô gái đi dã ngoại để giúp Sarah mau chóng hồi phục, họ thực hiện sự mạo hiểm bằng cách khám phá hang sâu, đi xuống lòng đất – đó cũng là biểu tượng cho chuyến đi khám phá bản chất nội tâm cá nhân của mỗi người, họ chụp ảnh cùng nhau và Sarah đã vung cao tay trái về phía bên trái, hãy chú ý vị trí mà họ đứng, 2 cô gái đứng ở trung tâm sẽ sống sót, đây là tôi thường nói – đừng quá thiên về bên “phải” hoặc bên “trái”, cửa sống nằm ở giữa.

Đến đoạn các cô gái đi xuống hang sâu, nhận định đầu tiên của tôi là Juno sẽ sống sót, tại sao? Vì cô ấy biết bản thân đi đâu, vì cô ấy mang cuộn dây màu đỏ và nó vòng lên phía trước, trong khi những cô gái khác thì mang ba lô đỏ ở sau lưng, và Juno cũng là người có kỹ năng tốt nhất trong các trò mạo hiểm, còn những người khác thì chỉ theo sau.

Các bạn biết đấy, các trò chơi mạo hiểm thì khác với sự mạo hiểm thật sự, khác ở chỗ trong trò chơi thì chúng ta biết trước chuyện gì xẩy ra và có người quan sát để có thể cứu hộ kịp thời, nó diễn ra trong “ánh sáng”; còn sự mạo hiểm thì ngược lại, dù có trang bị đầy đủ thì chưa hẳn đã là đủ trong tất cả các tình huống nguy hiểm có thể phát sinh, việc đó chẳng khác chi con người phải mò mẫm trong “bóng tối”, và nếu ai đó bị “sẩy chân” thì họ phải lãnh hậu quả và thảm nhất là cái chết, bạn có thể không chết nếu tai nạn là ngẫu nhiên, nhưng bạn chắc chắn sẽ chết nếu bạn tự tìm đường chết.

Giờ chúng ta phân loại 4 kiểu chết, thứ nhất – gặp nguy hiểm mà hoảng loạn và chạy bậy sẽ chết trước tiên; thứ 2 – là sự ngây thơ, đang trong tình huống chiến đấu mà lao vào thì rất dễ bị ngộ thương từ kẻ địch hoặc đồng đội, kiểu chết này chúng ta thấy rất nhiều trong hiện thực; thứ 3 – gặp nguy hiểm mà chỉ biết tư lợi, chạy trước và rời nhóm thì cũng chết, cảnh cô gái này chết cũng thể hiện điều đó – bị treo lơ lững giữa không trung; thứ 4 – không biết tự vệ, chỉ biết nằm một chỗ khóc than và chờ đồng đội đến cứu. Khi Juno gọi  tìm Sarah, còn 2 cô kia núp một chỗ không ra hỗ trợ thì tôi biết họ chết chắc, họ là những kẻ sống ích kỷ.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Khi chúng ta không có “ánh sáng” về tính cá nhân hoặc tính tập thể, chúng ta sẽ rơi vào đầm lầy chết chóc

Beth là một trong 2 người bạn thân của Sarah, nhưng lại giấu chuyện sai trái của Juno nên việc cô ấy bị “ăn” cái “móc câu” của Juno vào “cổ họng” cũng là nhân quả. Sự sai trái đó cũng được thể hiện qua chiếc lá bằng kim loại có dòng chữ “yêu mỗi ngày” mà người chồng đã tặng cho Juno, chiếc lá không mang sự sống, chiếc lá đến tay Beth và được trao cho Sarah nhưng khi đó thì đã quá muộn màng, lẽ ra cái sự thật đó nên được phơi bày sớm hơn, và theo nhân quả, sẽ không có chuyện Sarah muốn mời Juno tổ chức sinh nhật, sẽ không có chuyện người chồng phân tâm và không có tai nạn đâm xe, không có chuyện 4 cô gái phải chết, đều là nhân quả cả.

Trong phim này, các phân cảnh trước sau liên tiếp luôn gắn kết chặt chẽ với nhau, ví như khi Sarah vừa khám phá ra chuyện ngoại tình, cô ấy giết gã “người rừng” thì cô “vợ” của gã đó đuổi theo trả thù, họ lao vào giết nhau dưới đầm lầy theo cách nguyên thủy nhất, sau nữa thì Sarah gặp Juno và trả thù vì bị phản bội.

Hãy chú ý đến cảnh Sarah bò lên khỏi đầm lầy và đứng trên tảng đá, tay “trái” cô ấy cầm ngọn đuốc – đây là ánh sáng thật và nguyên thủy, tay “phải” cô ấy cầm “móc câu” leo núi – dụng cụ hiện đại, cảnh này mang rất nhiều thâm ý, cả 2 thứ này vừa có thể xem như dụng cụ sinh tồn vừa có thể trở thành vũ khí để tự vệ. Điều mà tập thể có thể mang đến cho chúng ta là kiến thức và kinh nghiệm, giống như ngọn lửa soi sáng, nhưng nếu tay chúng ta nắm ngay ngọn lửa, chúng ta bị nó thiêu đốt; về mặt cá nhân, nếu kẻ khác ở quá gần hoặc chạm vào lợi ích của chúng ta, họ dễ “ăn” phải cái “móc câu” đó từ chúng ta, rất thâm thúy hen.

Tại sao tôi gọi là ngọn lửa là “ánh sáng thật và nguyên thủy” ? Vì ngọn lửa có thể soi đường, có thể dùng nấu ăn, có thể thiêu đốt, và nó cháy rất lâu; còn dụng cụ hiện đại thì bền chắc, hãy nhớ đến tai nạn đầu tiên, lẽ ra sẽ không diễn ra nếu cô gái đầu tiên không dùng cái móc dây của những kẻ đến trước họ, nhưng cô ấy lười, muốn dùng cái có sẵn, trong khi cái móc đó đã cũ nát theo năm tháng, còn ngọn lửa là thứ “ánh sáng” đã được thời gian chứng minh về sự trường tồn của nó.

Khi bạn dùng dụng cụ hay thứ gì đó, hãy chọn thứ tốt nhất mà bạn có thể chọn, ví như đọc sách, hãy chọn những cuốn kinh điển, xem phim thì nên chọn các phim đoạt giải hoặc mang nhiều thông điệp nhân văn, còn chọn xe thì nên chọn loại mới nhất và an toàn nhất; còn nếu không có khả năng chọn lựa thì chọn thứ nào tiện lợi nhất, ví như khi Sarah đánh nhau dưới đầm lầy, cô ấy dùng vũ khí bằng xương của bọn “người rừng”.

Bọn “người rừng” cũng mang tính biểu tượng đấy, dù là thể xác hoặ tinh thần, nếu con người sống quá lâu trong “bóng tối” thì “đôi mắt” sẽ thoái hóa và trở thành mù lòa, sẽ giống như con giun đất hoặc chuột chũi, theo cách nào đó thì khoa học cũng là “ánh sáng”, bạn nhớ cái camera có thể nhìn rõ trong bóng tối bằng tin hồng ngoại? Nhưng nếu “mắt” bạn bị “mù” thì có cái camera đó cũng vô ích, cũng giống như chuyện trước vụ sụp đường hầm, cô gái bị kẹt và mém chết vì chiếc ba lô dụng cụ.

Sẽ có rất nhiều người không hiểu cái kết của phim này nói gì, nó rất độc đáo, chúng ta hãy nhớ lại, sau vụ tai nạn xe, Sarah mơ thấy bé gái ngồi trước cái bánh với nhiều ngọn nến cháy sáng, bé gái thổi tắt nến và thứ còn lại chỉ là bóng tối; chuyện xẩy ra sau đó cũng y như vậy, nhóm 6 cô gái bỏ thành thị và đi vào rừng, sau đó họ chết dần từng người.

Cảnh gần cuối, Sarah cầm ngọn đuốc chạy đi, bỏ Juno ở lại một mình trong bóng tối để trả thù, sau đó cô ấy bị truợt chân ngã xuống, tiếp theo thì chỉ là giấc mơ, Sarah mơ thấy tìm được đường ra, lên xe, chạy một quảng và tấp vào lề “phải”, khi đó một chiếc xe chở gỗ bị đốn (đã chết) chạy qua ở bên “trái”, Sarah nhìn thấy Juno (đã chết) đang ngồi trong bóng tối mé bên “phải”. Các bạn có biết tại sao tôi để 2 từ trái – phải trong ngoặc kép, vì bỏ lại người bạn (tả) để thỏa mãn thù hận (hữu) đều mang đến con đường chết.

Vì sao tôi biết cảnh đó chỉ là mơ? Vì cảnh cuối phim, Sarah thấy đứa bé gái đang ngồi trước chiếc bánh có 5 ngọn nến đang cháy, và một đốm sáng hư ảo ở ngực trái, vậy là 5 thật và 1 ảo, dù vậy thì cô bé chỉ có 5 tuổi thôi; sau đó là cái bánh có 6 cây nến, vậy là 6 thật, cô bé giờ là 6 tuổi, nó đánh dấu sự trưởng thành, nói cách khác thì chúng ta nên thắp nến lên cho nhiều hơn, để sáng hơn, chứ không phải thổi tắt nó đi; cảnh tiếp theo là Sarah tỉnh giấc, tay phải của cô ấy đang ở vị trí cong ra sau lưng thì được đặt lên phía trước và dùng “2 tay” chống xuống để đứng lên và cầm ngọn đuốc trong tay, nghĩa là cô ấy chọn lựa quay lại để cứu bạn chứ không chìu theo ham muốn trả thù “tối tăm” của sự ích kỷ cá nhân.

Nói thêm một chút về sự phát triển tâm lý của Juno và Sarah, sau vụ tai nạn xe, Juno đã trưởng thành hơn, trước đó cô ấy đã phản bội người bạn, nhưng khi gặp nguy hiểm dưới hang sâu thì không bỏ rơi Sarah, cô ấy được “soi sáng” về “cánh tả”; về phần Sarah, sau những chuyện dưới hang sâu, cô ấy cũng trưởng thành, không bỏ lại Juno để thỏa lòng thù hận, cô ấy được “soi sáng” về “cánh hữu”; và 2 người họ hợp lại thành một thể thống nhất, người cầm vũ khí, người cầm ánh sáng, cả 2 sẽ bảo vệ nhau và soi sáng nhau. Có giống bức tranh 3 ngọn núi? Ngọn núi lớn phủ lên 2 ngọn núi nhỏ.

Giờ thì bạn cảm thấy biên kịch phương tây ở trình độ nào? Hay bạn nghĩ những phân tích của tôi chỉ là sự tưởng tượng thôi? Còn nếu bạn thấy nó hợp lý, thì cần nhớ thêm một điều nữa, đó là tôi chỉ phân tích những điểm trọng yếu mà tôi nhìn ra, sẽ còn bao nhiêu thông điệp từ bộ phim mà tôi đã bỏ qua? Muốn điện ảnh VN như phương tây, đường còn xa diệu vợi.

Nhớ tìm đọc thêm nhiều bài viết của Chí Blog và ủng hộ bằng những hành động thiết thực nhé các bạn. Cảm ơn các bạn đã đọc bài.

Một số bộ phim cùng chủ đề:

Bộ Lạc Châu Âu – Tribes of Europa (series 2021): 3 con đường của bản ngã

Ấn Quỷ – The Unholy (2021): phép màu trong thế giới không đức tin

Kẻ Sát Nhân Không Mùi – Perfume: The Story of a Murderer (2006): phù du – vĩnh cữu

Lễ Hội Đẫm Máu – Midsommar (2019): bóng tối giữa bông hoa

Chiếm Hữu – Possession (1981): cơn vật vã của sự tách biệt – Nghệ Thuật

Hố Sâu Đói Khát – The Platform (2019): con người trần trụi– new

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim The Empty Man: thêm lần nữa, khán giả bị lừa

T3 Th7 20 , 2021
The Empty Man (Kẻ Rỗng Hồn – 2020) là phim kinh dị có xu hướng triết học – tôn giáo – huyền bí, nội dung liên hệ đến hư vô chủ nghĩa, thời lượng tuy dài nhưng nội dung và thông điệp rất thú vị – sâu sắc, dạo này […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x