Review phim Licorice Pizza: xin lỗi Cam Thảo, chỉ còn Pizza

Licorice Pizza (2021) là phim hài – chính kịch, kể về chuyện buồn của một cô gái, nhưng khán giả sẽ cảm thấy điều ngược lại lúc xem phim, chỉ sau khi đọc bài này của Chí Blog – “website duy nhất VN giải mã phim nghệ thuật” thì chúng ta mới thấy được nỗi buồn ở đâu. Vì là phim về thanh thiếu niên nên sẽ không có CẢNH NÓNG GÂY TRANH CÃI (trend mới) nhé các bạn, IMDb 7.3 , bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Năm 1973, Gary – diễn viên 15 tuổi mập mạp và hơi xấu trai bắt đầu tán tỉnh Alana 25 tuổi khá xinh, điều đó khiến cô gái trưởng thành cảm thấy thú vị và chấp nhận làm bạn. Khi trò chuyện trong quán ăn, Gary hỏi Alana về những mục tiêu trong đời và cô ấy đều trả lời là “không biết”, vậy bạn nghĩ cô ấy “không biết” thật hay giả?

Chờ chút, bắt đầu như vậy thì hơi khó diễn giải cho rõ ràng, chúng ta nên nói về tựa phim trước. Tại sao bộ phim có tựa là Licorice Pizza? Trong khi nội dung phim chẳng thấy Cam Thảo và Pizza ở đâu cả, nhưng khi nhìn tiêu đề bài viết này thì dễ hình dung hơn, ai là Pizza và ai là Cam Thảo? Gary là Pizza và Alana là Cam Thảo, hoặc cũng có thể hiểu bản thân Gary là Pizza Cam Thảo.

Nếu bàn về “thức ăn nhanh” thì Pizza khác gì với những loại khác như gà rán hoặc khoai tây chiên? Đó là Pizza được tạo thành từ nhiều nguyên liệu khác nhau, nó giống như món “lẫu thập cẩm” của chúng ta, nhớ là hiểu theo lối ẩn dụ nhé các bạn.  Vậy thì hãy nhìn vào tính cách của Gary xem cậu ấy có giống vậy không.

Gary là một diễn viên nhưng lại không yêu nghề cho lắm, cậu ấy đùa giỡn trên sân khấu để tạo ấn tượng với Alana khi dùng cái gối đập vào bà “nhạc trưởng”, Gary tuy còn trẻ nhưng rất tự tin và “nhạy cảm” với những cơ hội làm giàu như vụ cái nệm nước hoặc trò chơi điện tử, cậu ấy biết mọi mánh khóe để bán được sản phẩm của mình, ví như bảo Alana cứ đáp “có” khi phỏng vấn làm diễn viên điện ảnh, hoặc hãy “ngọt ngào” khi có anh chàng gọi điện mua nệm nước. Tuy nhiên tầm nhận thức của cậu ấy chỉ dừng lại ở đó, và nếu có điều gì đáng khen ngợi nhất ở Gary là cậu ấy đã nhìn thấy Alana, trong khi Alana là một “kho báu” vượt quá tầm với của cậu ta.

Vậy câu hỏi đặt ra là “ai” hoặc “anh chàng” nào thì xứng đáng với “kho báu” Cam Thảo của chúng ta? Rất tiếc câu trả lời là “không ai cả”, bởi vì những gã khác thì còn nhạt nhẽo hơn nữa, họ giống như gà rán, xúc xích, hoặc khoai tây chiên. Nếu trên bàn của bạn là một đống nhiều loại thức ăn nhanh và cần tìm một loại ăn với Cam Thảo thì bạn sẽ chọn loại nào? Tất nhiên là Pizza á, vì nó ngon hơn mấy loại kia, giờ thì bạn hiểu ý nghĩa cái tựa phim rồi nhé.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

May cho cậu ấy vì còn biết “mê gái” chứ không phải mê xe như những gã đàn ông khác

Thật ra thì tôi viết bài này là để nói về Cam Thảo chứ không phải Pizza. Cam Thảo là một nguyên liệu tạo hương vị có từ rất xa xưa, có thể cho vào bánh kẹo, nước giải khát, rượu, thuốc lá, thậm chí là nguyên liệu tạo ra thuốc chữa bệnh (kiến thức từ wikipedia). Khi xem phim, có một đoạn cho chúng ta biết rằng Alana là người Do Thái, nhưng trong cách đối thoại giữa những thành viên trong gia đình thì gia đình cô ấy tương đối cởi mở chứ không thủ cựu cho lắm.

Alana luôn trả lời “không biết” với Gary nhưng những gì cô ấy làm luôn cho chúng ta thấy điều ngược lại, khi Alana gặp bạn diễn khá điển trai của Gary thì cô ấy đã hẹn hò với anh ta, và anh này cũng là một người Do Thái, nhưng điều đáng tiếc đã xẩy ra trong cuộc gặp chính thức của họ với gia đình, một anh chàng Do Thái vô thần, và cách cư xử của anh ta trên bàn ăn đúng là một trò cười cho gia đình cô ấy, anh ta khiến Alana bẽ mặt, đây là thất bại đầu tiên của cô ấy trong việc chọn người đàn ông để yêu.

Trong sự dẫn dắt của nội dung, phim cho chúng ta thấy vô số mẫu đàn ông trên nhiều phương diện khác nhau, một ông diễn viên – đạo diễn già chỉ toàn nói về quá khứ huy hoàng, Alana tiếp cận với ông ta, chấp nhận ngồi trên chiếc xe moto và bật ngữa té nhào xuống đất khi ông ta rồ máy phóng tới phía trước. Hoặc một người đàn ông siêu giàu lại bị cô tình nhân nào đó của anh ta chi phối trong mọi suy nghĩ, ở đây chúng ta thấy sự khác biệt giữa giới siêu giàu ở Mỹ với giới thượng lưu ở châu Âu, khác biệt đó là ở tầm nhận thức. Kế tiếp là anh chàng ủy viên đang tranh cử cho chức thị trưởng, Alana cũng háo hức tiếp cận, nhưng cô ấy lại “té ngựa” thêm lần nữa khi biết anh này là người đồng tính, và vì bảo vệ sự nghiệp nên nhờ Alana đóng vai người yêu của anh chàng tình nhân.

Giờ chúng ta gạt hết những gã đàn ông qua một bên, Alana muốn trở thành diễn viên điện ảnh, nhưng khi nhìn vào cuộc phỏng vấn thì quả là khá hời hợt, nó giống như tuyển nhân viên trong những quán thức ăn nhanh hơn. Hoặc khi Alana làm tình nguyện viên cho vị ủy viên tranh cử, cô ấy muốn thay đổi xã hội, mục tiêu rất cao cả, và vị ủy viên này có những chính sách tốt cho xã hội,  tuy nhiên, những chính sách ấy có được thông qua hay không thì chưa biết, nhưng chúng ta biết là cái trò chơi trên máy điện tử đã được thông qua trước tiên.

Nói tóm lại thì cái xã hội Mỹ thời kỳ ấy tồn tại những thứ hoàn toàn trái ngược với kỳ vọng mà Alana tìm kiếm, về tôn giáo – một anh chàng Do Thái vô thần, về nghệ thuật – họ cần một diễn viên nữ chịu khoả thân, về chính trị – trò chơi điện tử được thông qua. Alana chẳng tìm thấy thứ gì thật sự có ý nghĩa ngoài một cậu thiếu niên với tình yêu khá chân thành, chỉ là “khá” mà thôi, vì mặc dù Gary có yêu Alana nhưng vẫn bị nhiều cô gái xinh đẹp khác hấp dẫn.

Còn một chi tiết khác rất thú vị, Alana là người con út trong gia đình, bạn có tự hỏi tại sao những người chị đó chưa lập gia đình? Vì họ không tìm thấy gã đàn ông nào hợp với họ trong cái xã hội đó, còn Alana thì “đành” chấp nhận yêu một người kém cô ấy những 10 tuổi, vì đó là chọn lựa tốt nhất còn lại. Cho nên tôi mới đặt cái tiêu đề là “xin lỗi Cam Thảo, chỉ còn Pizza”. Mặc dù phim cho chúng ta rất ít thông tin về những người chị của Alana, nhưng chỉ qua vài câu nói cũng đủ thấy họ và Alana đều rất đặt biệt, thông minh, sâu sắc và tài năng, chỉ là Alana có thể chấp nhận sự chọn lựa ở mức thấp hơn điều cô ấy tìm kiếm. Đó chính là lý cho tôi nói “kể về chuyện buồn của một cô gái” ở đoạn đầu bài viết, và cũng như tôi đã nói, khi xem phim thì khán giả rất khó thấy những điều mà tôi đã dẫn ra trong bài này.

Ngoài ra thì tựa phim cũng là sự châm biếm nhẹ mà biên kịch đồng thời là đạo diễn dành cho văn hóa Mỹ, nó giống như thiếu niên Gary, là một cái Pizza Cam Thảo khá hấp dẫn (cười). Và bạn nghĩ là tôi phân tích đúng hay sai? Chúc các bạn xem phim vui vẻ.

Chìa Khóa Về Nhà Tôi – The Occupant (2020): gia đình “hoàn hảo” thời hiện đại – new

Chỗ sống – Vivarium (2020): giải mã về … nơi nuôi thú – new

Tìm Lại Cảm Xúc – Cashback (2007): dừng lại để cảm nhận cuộc sống

Kẻ Du Mục – Nomadland (2020): thiên đường dang dỡ – Nghệ Thuật – new

Lạc Bước Tuổi 17 – Never Rarely Sometimes Always (2020): đời nhạt như chuyến xe qua – Gấu Bạc – new

Hạnh Phúc Mong Manh – The Weather Man (2005): thời đại thức ăn nhanh

Khát Vọng Đổi Đời – Minari (2021) : lý do phim đoạt giải quả cầu vàng

Facebook Comments

Minh Chí

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Next Post

Review phim Everything Everywhere All at Once: giác ngộ nữ tính

T4 Th5 4 , 2022
Everything Everywhere All at Once (2022) là phim hài – giả tưởng, bài này sẽ giúp bạn cách tạo ra kịch bản phim tầm quốc tế, tại sao Chí Blog – “Website duy nhất VN MỌI THỜI ĐẠI (trend mới) giải mã phim nghệ thuật” lại không dùng từ “nữ […]
Translate» English - Vietnamese