Review phim Stonehearst Asylum: điên đúng cách sẽ hạnh phúc

Stonehearst Asylum (Bệnh Viện Ma Ám – 2014) là phim cho chúng ta thấy ranh giới giữa điên và tỉnh, loại người nào sẽ nguy hiểm hơn đối với xã hội, có một câu nói rất hay trong phim là “mọi bệnh nhân tâm thần đều tuyên bố là họ khỏe mạnh”, vậy tôi hỏi bạn một câu “bạn nghĩ bạn đang điên hay tỉnh?”, bạn sẽ trả lời sao với câu hỏi đó? IMDb 6.8 , phim hay và lôi cuốn, tôi rất thích những bộ phim nói về người điên hoặc bệnh viện tâm thần, vì chúng vạch trần bản chất thật bên trong chúng ta. Xem phim để biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Câu chuyện bắt đầu bằng việc Edward có mặt tại buổi thuyết trình của một giáo sư – bác sĩ tâm thần, câu nói tôi dẫn ở đoạn trên là của ông ấy. Eliza là một cô gái đẹp mắc chứng cuồng loạn – co cơ – không làm chủ được cơ thể khi bị người lạ chạm vào, chính vì thế đã gây ra tổn thương cho người chồng mà người cha ép gả. Sau đó là cảnh Edward – với vai trò bác sĩ thực tập tìm đến bệnh viện nơi Eliza đang được điều trị, khi đến nơi, anh ấy cảm thấy lạ lùng với cách chữa bệnh của bác sĩ Lamb, vì nó khác hoàn toàn với cách điều trị thông thường và phổ biến thời kỳ đó, Lamb không xem những người bệnh như tù nhân, mà như những người bạn.

Phim này khác với nhiều phim còn lại ở chỗ vạch trần sự thật khá sớm, bởi mục đích là giúp người xem tập trung vào sự so sánh giữa 2 nhóm người mà một bên là các bệnh nhân bị cho là nguy hiểm, bên còn lại là  những người được gọi là giáo sư và bác sĩ của bệnh viện. Nhờ vào hồi ức, chúng ta thấy cách mà các bác sĩ đối xữ với bệnh nhân, họ không xem bệnh nhân như những con người cần được giúp đỡ, họ tắm cho bệnh nhân bằng vòi xịt cứu hỏa, họ khiến bệnh nhân đau đớn từ thể xác đến tâm hồn, chẳng có sự tôn trọng nào ở đây, bệnh nhân bị lột trần, bị chích điện khiến não bị tổn thương.

Giống như cách mà Lamb đã làm với tiến sĩ Benjamin, từ một người bình thường, sau khi bị chích điện thì ông ấy biến thành kẻ khù khờ không biết chính mình là ai, ấy vậy mà từng có thời kỳ người ta dùng cách đó để chữa bệnh điên cơ đấy. Chuyện này có tính 2 mặt, nó vừa chỉ ra cái sai trong phương pháp chữa bệnh, vừa hoán đổi vị trí, chỉ khi bác sĩ ở vào vị thế của bệnh nhân thì mới hiểu được những việc họ làm trước đó là tàn bạo như thế nào.

Điên là căn bệnh của tinh thần, nhưng người thời đó nghĩ rằng nó là một lỗi xẩy ra ở bộ não và ở thân xác, vì họ quá cuồng khoa học, một thứ khoa học thuộc về vật chất, và cho đến tận ngày nay thì cái tư duy loại này vẫn còn phổ biến. Ví như khi con người khó ngủ, họ uống thuốc ngủ, họ cưỡng chế cơ thể phải ngủ, họ không cố gắng tìm ra cái nguồn gốc khiến họ khó ngủ, hoặc tim họ đau, đầu họ đau, họ uống thuốc giảm đau, những viên thuốc đánh lừa và làm tê liệt cảm giác của những dây thần kinh, trong khi cơn đau là cơ chế phòng vệ của cơ thể khi chúng bị quá tải hoặc làm việc sai chức năng, mà vì đâu lại như vậy? Vì thỏa mãng dục vọng của tinh thần hoặc thể xác.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Một cô gái có thể khống chế cơ thể nhưng nhận thức bị lỗi, cô gái kia thì nhận thức hoàn hảo nhưng không khống chế được cơ thể

Nếu cơn đau là sự phòng vệ của thể xác trước những giới hạn chịu đựng, thì cơn điên cũng giống thế nhưng về mặt tinh thần. Như tôi giải thích ở trên, bởi ham muốn lầm lạc xuất phát từ tinh thần hoặc thể xác, nó dẫn đến cơn đau thể xác, thì khi thể xác và tinh thần đau đớn thì nó khiến tinh thần hoạt động lầm lạc và chúng ta gọi đó là điên; chỉ là vế đầu thì con người làm chủ được tinh thần – thể xác, còn vế sau thì họ đánh mất sự tự chủ.

 Trước khi xẩy ra vụ “đảo chính” của các bệnh nhân, bác sĩ đối xữ với bệnh như như con vật, sau vụ “đảo chính”, nếu không có Edward thì các bác sĩ sẽ bị bệnh nhân giết chết để diệt khẩu, cả 2 nhóm người đó đều dùng cùng một phương pháp như nhau, đó là đổ dầu vào lửa. Các bác sĩ muốn tìm ra “điểm yếu” của bệnh nhân để loại bỏ nó theo cách “giết” nó chứ không phải chữa trị nó, nhưng quá trình tìm ra nó, họ càng khiến bệnh nhân đau đớn hơn về tinh thần và thể xác. Việc đó không khác chi điều Lamb đã làm đối với những binh lính của ông ấy, khi thấy họ bị đau đớn, ông ấy “cứu” họ bằng cách giết chết họ, và cũng bằng cách giết chết họ nên tinh thần ông ấy vượt quá ngưỡng chịu đựng nên có phần điên loạn.

Vậy thì tại sao sau khi Edward đến thì tạo ra sự khác biệt? Vì trong trái tim Edward có sự cảm thông và có tình yêu. Thế giới chúng ta có 2 loại người, loại thứ nhất là sau khi bị làm cho đau đớn thì muốn kẻ khác cũng đau đớn giống họ, loại thứ 2 thì ngược lại, muốn xoa dịu nỗi đau cho người khác – đây mới là phương pháp đúng, vì nó giúp cho quá trình không lặp lại, thoát khỏi “vòng luân hồi”. Điều đó được chứng minh qua việc Eliza thoát khỏi căn bệnh mất khống chế cơ thể, nhờ đó cứu được chính cô ấy và Edward.

Trong phim có 2 nhân vật tương phản về tính cách, gã giết người độc ác và cô gái ngây thơ (giả làm y tá), cô gái chết vì không phân biệt được thiện ác, gã giết người thì chết vì chính sự độc ác của gã; đó cũng là 2 kiểu điên mà giống như không điên. Hoặc nhân vật có thân hình to lớn, điều mà anh ta cần thì rất đơn giản, đó là gọi đúng tên – sự tôn trọng đối với một con người.

Nếu khán giả xem đến cuối phim, họ sẽ kinh ngạc với thứ mà người ta gọi là plot twist, rằng  Edward không phải là bác sĩ mà là một người điên. Với tôi thì cú “bẻ lái” này không mang ý nghĩa thông thường như đa số, mà ở thông điệp từ chính nó. Bạn nghĩ nó là kiểu “câu khách”? Không phải đâu, nếu Edward là một bác sĩ thật, thì những hành động của anh ấy có bị xem là điên theo lẽ thông thường? Có đấy, anh ấy điên vì yêu. Còn nếu anh ấy là người điên, bằng hành động cảm thông và yêu thương, cuối cùng chữa lành căn bệnh và cứu sống nhiều người mà có cả Eliza, thì anh ấy có nên được xem như là bác sĩ? Có đấy! Không những thế, Edward còn chữa dứt căn bệnh tư tưởng trong “hệ thống” của bệnh viện – biểu tượng cho xã hội chúng ta.

Đây là một phim hay rất đáng xem, chúc các bạn xem phim vui vẻ và “điên” đúng cách, “điên” mang lại hạnh phúc cho bản thân và mọi người. Một số phim khác về người điên:

Top 250 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Đằng sau Đôi Mắt – Behind Her Eyes (series 2021): phim siêu tâm lý nếu bạn hiểu

7 tội lỗi chết người – Se7en (1995): đời mà! phải không?!

Chiếm Hữu – Possession (1981): cơn vật vã của sự tách biệt – Nghệ Thuật

Nữ Anh Hùng Misery – Misery (1990): khi con người yêu hạnh phúc 3 xu

Cô Gái Cùng Bầy Ngựa – Horse Girl (2020): vụn vỡ và vẹn toàn – new – Nghệ Thuật

Cô Gái Gián Đoạn – Girl Interrupted (1999): chúng ta điên hay tỉnh?

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim Archive: đừng sống như robot khi còn thời gian

T4 Th6 30 , 2021
Archive (Trí Tuệ Nhân Tạo – 2020) là phim giả tưởng, diễn biến chậm và nhạt nhưng thông điệp lại vô cùng sâu sắc. Vấn đề ở đây là sự nhạt nhòa đó được tạo ra là sự cố ý mà thông điệp phim muốn truyền tải, đó cũng là […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x