Review phim Oxygen: quá trình phát tán mầm sống tình yêu

Oxygen (2021) là phim viễn tưởng về tiền – tận thế, tuy bối cảnh chỉ xoay quanh Elizabeth nhưng phim khá cuốn hút. Thông điệp phim sẽ cho chúng ta câu trả lời về ý nghĩa tồn tại của đời người, nếu bạn thật sự quan tâm đến điều đó, với Chí Blog thì việc thưởng thức phim chỉ là phụ, việc chính là tôi  xem mỗi bộ phim như một câu chuyện ngụ ngôn về cuộc sống, và đây là một bộ phim hay. IMDb 6.5 , xem phim để biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Chuyện kể về một cô gái chợt thức tỉnh và mắc kẹt trong mô đun ngủ đông bị lỗi trên con tàu vũ trụ. Cô ấy phải xoay sở trong tình thế thiếu oxy để tiếp tục quá trình ngủ đông cho đến khi con tàu đến được hành tinh mới. Sau khi thức giấc và làm quen với chương trình AI tên là MILO, cô gái nhớ lại quá khứ của mình, rằng cô ấy từng có một người chồng nhưng anh ấy bị bệnh và vì thế họ sống cùng nhau nhưng bị ngăn cách, cô ấy ở ngoài căn nhà kính, còn anh ấy bị cách ly bên trong.

Không phải ngẫu nhiên mà tôi nói rằng mỗi bộ phim là một ngụ ngôn, chỉ với hình ảnh kỷ niệm, phim đã chỉ rõ tính biểu tượng của người chồng và Elizabeth, trong căn nhà – ngoài căn nhà, cá nhân – tập thể, hữu – tả. Và chi tiết người chồng bị bệnh cũng cho thấy sự đổi thay về mặt chính trị thế giới sau CTTG 2, sự nổi lên của phong trào nữ quyền, sự toàn cầu hóa, hoặc mô hình chính trị nghiêng về những giá trị mang tính cộng đồng hoặc XHCN, từ “XHCN” ở đây không hàm ý chế độ XHCN nhé các bạn, nói cho đúng ý thì đó là mô hình quản lý xã hội mang tính khoa học.

Tại sao mô đun của Elizabeth bị thiếu oxy? Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên, phim phương tây khi đặt ra một tình tiết thì đều có nguyên nhân, thiếu oxy vì dù Elizabeth trong trạng thái ngủ nhưng não của cô ấy vẫn “hoạt động” nhiều hơn những người đang “ngủ đông” khác. Ở đây chúng ta lại đến với 2 từ biểu tượng trừu tượng khác mà điện ảnh thường dùng, đó là “ngủ” và “thức”, ngủ – sự u mê, thức – sự nhận ra (giác ngộ), cái mô đun cũng là một biểu tượng, hoặc thân xác con người cũng thế – một phương tiện truyền tải cho tinh thần, con tàu – trái đất, MILO – hệ thống quản lý, mô đun – không gian sống hoặc thân xác, oxy – tài nguyên sống, kho dữ liệu cá nhân – giới hạn về thời gian hoặc nguồn lực của mỗi người.

Bởi vì thiếu Oxy nên mô đun của Elizabeth lên tiếng cảnh báo, nó khiến cô ấy tỉnh dậy để nhận ra bản thân đang gặp nguy hiểm trong một không gian vô cùng chật hẹp với nguồn Oxy đang cạn dần. Trong quá trình tự cứu lấy bản thân, Elizabeth đã trải qua rất nhiều khó khăn gần như tuyệt vọng, và nhiều lần cô ấy muốn tự sát, Elizabeth dùng lý trí để so sánh xem cách nào chết mà ít đau đớn nhất, nhưng mỗi khi đến gần với cái chết, thì thứ có thể giúp cô ấy nỗ lực tiếp tục sống lại là tình yêu với người chồng, cô ấy phải sống để được gặp lại anh ấy, để được hạnh phúc bên anh ấy, nói cách khác, tình yêu mang trong nó hy vọng sống, tình yêu là mục đích khiến con người muốn sống, còn thực tế thì có xu hướng đẩy con người đến gần với cái chết.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Mỗi chúng ta là một hạt giống của tình yêu và sự sống

Trong quá trình đấu tranh sinh tồn, Elizabeth phát hiện ra một bí mật, đó là “chính cô ấy” đã chế tạo ra mô đun ngủ đông, “chính cô ấy” đã đặt bản thân vào mô đun, và cũng gián tiếp đẩy bản thân vào tình huống nguy hiểm. Ồ! Đó là cách mà xã hội chúng ta đang hoạt động – một hàm ý rất thâm thúy, nhưng đó cũng là một tình huống bất khả kháng, để có đủ nguồn “Oxy” giúp tất cả mọi người trên con tàu đều “thức tỉnh” là không có khả năng, tôi đang nói theo lối ẩn dụ.

Xã hội tạo ra một đám đông “ngủ mê” như những kẻ đang ngủ đông trên con tàu vũ trụ, mạng sống của họ không phụ thuộc vào chính họ, giống những kẻ đã chết khi còn đang ngủ trên con tàu. Ngoài ra phim còn chỉ ra một thực tế khác qua chi tiết Elizabeth dùng lượng Oxy của những kẻ đã chết để giúp cô ấy sống, đôi khi cái chết của người này lại là nguồn lực tạo ra sự sống cho kẻ khác, điều này khá tàn nhẫn, vì vậy thật bi ai cho những người vẫn còn đang “ngủ mê”.

Ban đầu Elizabeth nghĩ rằng cô ấy chính là “Elizabeth”, nhưng cô ấy không phải, cô ấy là một người nhân bản, những kỹ niệm mà cô ấy nhớ lại thì nó chỉ là ký ức của “Elizabeth” gốc. Đây mới là thông điệp chính của phim, nó mang tính trừu tượng, bộ phim cụ thể hóa tính trừu tượng này. Chúng ta tự hỏi điều gì mới là thật trong cuộc sống của chúng ta? Là những gì chúng ta trải qua? Là thân xác? Cái đó chưa chắc nếu nhìn mọi thứ trong góc nhìn bao quát cả nhân loại.

Rất nhiều người cho rằng tình yêu là không có thật, và nó mang tính phù du, vì hôm nay chúng ta yêu người này và ngày mai chúng ta có thể yêu người khác, thế là con người không tin vào giá trị của tình yêu. Nhưng khi nhìn vào cả quá trình phát triển của lịch sử nhân loại, thì chính tình yêu (nói chung) lại là nguồn động lực chính khiến xã hội loài người tiến lên, tồn tại và phát triển. Mỗi một thế hệ con người thì giống như một nhân bản kiểu Elizabeth, hoặc hình ảnh của hạt mầm có cánh quay đều khi rơi xuống, với một mục đích duy nhất là truyền tải và phát tán tình yêu, như chúng ta thấy, nếu không có tình yêu thì Elizabeth đã chết rồi, chính tình yêu là thứ níu kéo sự sống. Chính vì tình yêu nên “Elizabeth” gốc mới nỗ lực nghiêng cứu cách lưu giữ ký ức và tạo ra mô đun ngủ đông để bảo vệ sự sống.

Còn chi tiết Elizabeth muốn thoát khỏi mô đun nói lên điều gì? Đó là ham muốn được tự do tuyệt đối, điều này rất nguy hiểm, bản thân con người dù muốn hay không thì vẫn là một thành viên gắn liền với xã hội, nếu cánh cửa mô đun mở ra, con người sẽ bị ném thẳng ra ngoài vũ trụ, nơi đó không có Oxy để thở, thân xác sẽ trôi lơ lững trong không gian, họ sẽ chết. Khi chúng ta thấy Elizabeth nằm trên sàn mô đun thì chính là lúc mô đun của cô ấy quay đều theo lực ly tâm như mọi mô đun khác, còn khi Elizabeth lơ lững thì đó là lúc mô đun của cô ấy ngừng quay.

Nơi con tàu tiến đến là một hành tinh tươi đẹp khác, nó là biểu tượng cho một thiên đường trong tương lai, con người đã từng có một thiên đường – trái đất, nhưng họ lại không biết gìn giữ, họ biến nó thành địa ngục chết chóc, điều đó đang diễn ra. Tại sao hành tinh đó thì con người chỉ có thể sống ở đường xích đạo? Đó cũng là một hàm ý, đường xích đạo đó là biểu tượng cho tình yêu, nơi giao nhau của một nửa cực nóng và một nửa cực lạnh, nó là sự kết hợp giữa nam tính và nữ tính, giữa cá nhân và tập thể, giữa cảm xúc và lý trí. Bạn nhớ cảnh khi Elizabeth thấy những kẻ chết lơ lững ngoài không gian? Vài người chết vì nổ não, vài người chết vì nổ tim, con người chỉ có thể sống khi biết cách bảo vệ não và tim.

Vài chi tiết khác mang tính châm biếm, ví như khi MILO chữa bệnh thì nó xin phép, còn khi nó giết người thì không cần xin phép, đó là cách hệ thống xã hội loài người chúng ta vận hành. Hoặc việc Elizabeth vô hiệu hóa dung lượng của bộ nhớ thực thi việc giết người để tải lại chương trình hỗ trợ não đã bị hỏng, việc đó châm biếm rằng con người đang phun phí tài nguyên cho việc giết nhau hơn là hỗ trợ cho sự sống.

À! Đó là một thông điệp hết sức thâm thúy, có vẻ như chúng ta dành nhiều thời gian và tâm trí để hại người này, gày bẫy người kia, hoặc ăn cắp ý tưởng của người nọ, trong khi nếu dành thời gian và tâm trí cho việc nâng cao nhận thức hoặc chuyên môn thì cuộc sống của chúng ta đã trở nên tốt đẹp hơn rồi, và sự tốt đẹp đó là bền vững.

Phim này còn rất nhiều thâm ý khác – ví như đàn chuột bạch,  nhưng tôi dừng ở đây, các bạn nên xem phim hoặc xem lại thì sẽ phát hiện thêm nhiều điều thú vị khác.   

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim GAIA: “Abraham” của thời đại mới - sự thối rữa

T3 Th6 29 , 2021
GAIA (2021) là phim kinh dị – huyền bí, nội dung được kết hợp thần thoại Hy Lạp với câu chuyện nghịch đảo về một “Abraham”. Nội dung phim đơn giản nhưng khá lôi cuốn, có nhiều cảnh quay đẹp, đập chất ngụ ngôn và hình ảnh mang tính nghệ […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x