Review ý nghĩa phim Misery: khi con người yêu hạnh phúc 3 xu

Misery (Nữ Anh Hùng Misery – 1990) là phim kinh dị tâm lý được chuyển thể từ tác phẩm cùng tên của Stephen King, tính ra thì Chí Blog đã viết review cho 7 phim của nhà văn này, và đây là bài thứ 8. Nếu bạn muốn biết nội dung phim là gì, có khá nhiều bài viết của người khác đã làm chuyện đó, nếu bạn muốn hiểu tại sao câu chuyện trở thành như vậy và những việc xẩy ra có ý nghĩa gì, Chí Blog sẽ giải thích. Có thể nói Stephen King là một nhà văn của hiện thực đen tối, ông ấy kinh dị hóa mặt tối của con người, tăng cường độ âm u trong bản tính để chúng ta thấy hiện thực rõ ràng hơn. IMDb 7.8

Chuyện kể về Paul Sheldon là tiểu thuyết gia nổi tiếng với loạt truyện lãng mạn nói về một cô gái tên là Misery, sau khi hoàn tất bản thảo cho cuốn cuối cùng của loạt truyện này, trên đường trở về thị trấn, anh ấy gặp tai nạn; nhưng may mắn thay, Paul được cứu sống bởi ‘người hâm mộ trung thành nhất’ của anh ấy, và mọi chuyện ‘tốt đẹp’ bắt đầu. Xem phim nếu muốn biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp.

Những ý nghĩa ẩn giấu

Trước tiên, muốn hiểu phim thì chúng ta sẽ bàn sơ qua về thể loại tiểu thuyết lãng mạn, thường thì nó sẽ bắt đầu như thế này ‘Ở vùng quê nghèo có một cô bé nghèo khổ đang sống với người dì – cô – chú – bác độc ác, nhưng đó là một cô bé tốt..’, và nó kết thúc thế này ‘Sau khi vượt qua nhiều khốn khổ, bị giành qua giật lại giữa nhiều chàng trai tốt, nàng cuối cùng đã được hưởng hạnh phúc bên cạnh anh chàng đẹp trai – giàu có – chân thành – chung thủy trọn đời’. Bạn thấy thể loại này giống hao hao thể loại nào mà ‘ngày xửa ngày xưa’ bạn vẫn thường nghe kể? Là truyện cổ tích, nhưng thể loại ‘lãng mạn’ này lại dành cho nhóm độc giả ‘bình dân’ người lớn; tất nhiên ở đây chúng ta không đánh đồng về tính giá trị của nó, điều chúng ta nhắm đến là những loại ‘lãng mạn’ rẻ tiền chỉ nhằm tạo ra thứ hạnh phúc giả dối dành cho độc giả.

Tuy rằng tôi bảo là nó ‘rẻ tiền’ nhưng tác giả viết những thể loại này thì giàu sụ, vì nó đáp ứng được nhu cầu vô cùng lớn của đa số công chúng bình dân – những con người có mức sống trung bình hoặc nghèo khổ. Loại tiểu thuyết này còn giống thứ gì? Đó là loại thuốc giảm đau rẻ tiền mà người ta có thể mua hàng loạt, giống loại mà Annie đã cho Paul uống mỗi ngày. Bạn có biết tại sao Paul không bao giờ lưu lại bản thảo thứ 2 (bản copy)? Bởi vì kể cả bản thân Paul cũng chả xem trọng thứ mà anh ấy viết ra, còn có nhiều hành động khác thể hiện điều đó, ví như nó được đặt vào cái túi cũ nát và cứ ném trên chỗ ngồi bên cạnh vị trí lái xe, và khi quyển cuối cùng của loạt Misery kết thúc với cái chết của cô gái Misery, anh ấy ghi chữ “The End” bằng bút chì, nghĩa là nếu nhà xuất bản cảm thấy loạt truyện này còn ‘ăn’ được thì Paul sẵn sàng cho nàng Misery đội mồ sống dậy và việc xóa cái chữ “The End” bằng cục tẩy là xong. Chúng ta cũng thường thấy việc này ở các bộ phim ‘ăn khách’, và nếu bạn để ý, tác giả hoặc đạo diễn nào có lòng tự trọng thì họ chỉ bán lại bản quyền chứ không viết/làm tiếp.

Tiếp tục nói về Paul, khi ai đó ví dụ như phóng viên, nếu họ đặt ra các nghi vấn về những khốn khổ trong tác phẩm thì anh ta sẽ bảo rằng “tôi từng sống trong khu ổ chuột khi còn bé”, điều đó hoàn toàn dối trá như rất nhiều lần Annie đã phản bác lại và cô ấy sẽ diễn tả cho Paul hiểu những kẻ trong ‘thế giới’ khốn khổ đó sẽ nói gì. Tại sao Paul thường đến vùng núi tuyết, hẻo lánh, lạnh lẽo và cô độc để viết tiểu thuyết trong khi anh ấy sống ở New York? Để tìm sự yên tĩnh? Không hẳn, thật ra thì Paul đang thử trải nghiệm sự khốn khổ cô độc để có cảm giác ‘đồng cảm’ với nhân vật, để tả cho mùi mẫn và gần gũi, đó là sự đồng cảm giả tạo. Đối với những nhà văn thật sự, để tạo tác nên một tác phẩm thật sự, họ cần rất nhiều thứ, ví như cảm hứng, tự do, hoặc những cảm xúc vô cùng mạnh mẽ – trường hợp này thì rất khó viết về sự lãng mạn; nhưng đối với Paul lại khác, dù trong tình huống bi thảm, anh ấy vẫn viết ‘phà phà’, Annie bảo sửa thì anh ấy sửa, và sửa thành ‘tuyệt vời’ trong mắt cô ấy, rất là chuyên nghiệp hen.

Những con người bị loại tiểu thuyết gia này đầu độc là ai? Họ là những người rất gần gũi với chúng ta

Như tôi đã nói, tiểu thuyết của Paul giống như thuốc an thần / giảm đau, vậy thì ‘người hâm mộ trung thành nhất’ ám chỉ điều gì? Ám chỉ rằng đó là người mang nhiều nỗi đau và sự khốn khổ nhất. Khi con người càng sống trong khổ đau và cô độc thì họ càng cần những loại tiểu thuyết như của Paul. Hãy nhìn cách mà Annie bày trí căn nhà, mọi thứ đều có, nó giống như ngôi nhà dành cho cả gia đình có nhiều người sinh sống, nhưng cô ấy chỉ sống có một mình. ‘Người thân’ của cô ấy là Paul, cô ấy có điện thoại nhưng không có dây để kết nối, có rất nhiều phòng nhưng không người ở, căn nhà ở sâu trong rừng tuyết lạnh giá, những ‘người’ mà cô ấy nhắc đến là các nhân vật trong tiểu thuyết, và cô ấy yêu Misery như chính bản thân mình – đó là sự đồng hóa với nhân vật chính để có cảm giác ‘hạnh phúc’ như ‘nàng’. Annie yêu Misery như thế, do đó cô ấy không bao giờ muốn Misery chết.

Vụ tai nạn là một sự tình cờ nhưng cũng không phải tình cờ, có 2 nguyên do tạo ra nó, thứ nhất là tự Paul dẫn xác đến vùng đất băng giá (theo nghĩa thực lẫn nghĩa bóng), thứ 2 là anh ấy đã không quý trọng ‘đứa con tinh thần’ của mình, trong khi nó lại vô cùng quý giá đối với độc giả. Như vậy vụ tai nạn đã đưa Paul đến bên cạnh người hâm mộ để thật sự trải nghiệm cuộc sống của họ là như thế nào, và liệu nó có đẹp như trong tiểu thuyết của anh ấy. Phim cũng cho chúng ta thấy, Annie bao gồm 2 nửa, nửa đầu tốt đẹp, nửa sau còn ‘chói sáng’ hơn với sự trấn áp, với những lần bộc phát sự ‘dịu dàng’, búa, súng, và thú nuôi là một con lợn mập mạp dễ thương.

Paul là một tiểu thuyết gia, anh ấy có nhiều kiến thức, ví như cách mở cửa, cách giấu thuốc, cách lên kế hoạch để tự giải thoát; nhưng bộ phim cũng cho chúng ta thấy một sự thật, trong chuyện đó thì Paul thua xa Annie. Paul giỏi viết tiểu thuyết, nhưng những gì anh ấy viết chỉ là sự tưởng tượng, trong khi Annie mới là người sống trong sự khốn khổ và tăm tối. Paul chỉ giỏi trong chuyện vẽ ra cái kết ‘hạnh phúc’ ảo tưởng, còn Annie sống trong sự khốn khổ chân thật, cho nên nếu nói về âm mưu quỷ kế, hành hạ, giết người, nhận ra hiện thực … thì Paul kém Annie nhiều lắm.

Đó là những gì mà câu chuyện muốn nói, nhưng qua câu chuyện này thì Stephen King muốn gửi đến thông điệp gì? Ông ấy muốn chỉ cho chúng ta thấy rằng mấy thứ tiểu thuyết 3 xu này nên bị đốt cháy, và loại tiểu thuyết gia này nên bị đánh cho què chân, vì loại tiểu thuyết này không giúp ích gì trong việc giúp con người thoát khỏi sự khổ đau hoặc thực tại, nó chỉ vẽ lên những ảo tưởng giả dối, nó che lắp đi những mặt tối của đời sống, nó không khiến con người ta trở nên tốt hơn, nó không khiến cho họ trở nên có trái tim yêu thương thật sự, nó chỉ đang lợi dụng nỗi đau của người khác để kiếm tiền.

Và trong một cách kín đáo hơn, Stephen King hoặc người chuyển thể kịch bản, hoặc đạo diễn phim muốn cho chúng ta hiểu rằng, những người yêu thích loại tiểu thuyết 3 xu này thì giống như ‘gì đó’, và ‘gì đó’ là cái con vật mà Annie nuôi, và là cái đồ vật đã đập vào mặt cô ấy khiến cô ấy chết tươi. Hành động trong cuộc vật lộn giữa họ cũng mang hàm ý, Paul dùng tay bấu vào mắt Annie, cô ấy đập mặt vào cái máy đánh chữ, bị bức tượng ‘gì đó’ đập vào đầu. Trong chiều hướng ngược lại, những người u mê như Annie là do Paul tạo ra, và giờ thì Annie – nạn nhân đã trở thành hung thủ và biến chính hung thủ thành nạn nhân, Annie tiêm thuốc mê cho Paul, đánh què giò anh ta – chuyện này mang đến 2 hàm ý, thứ nhất như tôi vừa nói, thứ 2 là bởi vì chìu chuộng những độc giả loại này mà sinh ra những tiểu thuyết gia có tinh thần ‘què quặt’.

Và cuối cùng thì trong tất cả chuyện này cảnh sát hay luật pháp chẳng làm gì được, vì mọi chuyện ở qua xa tầm với của họ, và dù vị cảnh sát có đến thì cũng sẽ bị giết, vì cái ác – tăm tối – u mê đã hình thành, nói chính xác hơn, luật lệ xã hội chẳng làm gì được đối với thứ ‘độc dược’ thuộc về tinh thần như loại tiểu thuyết 3 xu này.

Câu hỏi sau cùng, trả lời cho phần kết phim, những người bị những tiểu thuyết gia ‘rẻ tiền’ này đầu độc là ai? Họ là chúng ta, mà trên hết, họ là những người luôn ở bên cạnh chúng ta, bồi bàn, đầu bếp, y tá, người dọn dẹp phòng, nhân viên bảo vệ, nhân viên siêu thị, bảo mẫu, gia nhân … Vì vậy nếu chúng ta không tìm cách loại bỏ thứ chất độc tinh thần này, chính chúng ta sẽ trở thành hung thủ lẫn nạn nhân của tội ác.

Để xã hội tốt đẹp hơn – Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog:

Hàng thánghttps://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews

Paypalhttps://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806

Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526

Ví momo:

………………………….

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Top 50 bài review sách văn học kinh điển của Chí Blog

Những phim cùng chủ đề:

Kẻ Ngoại Cuộc – The Outsider (2020): “con quỷ” đói khát sự sống

Chú Hề Ma Quái – It (2017 vs 1990): nỗi sợ vs “bóng tối”

Dặm Xanh – The Green Mile (1999): gánh nặng của phép màu

Ngôi Nhà Ma – The Shining (1980): phía sau ánh hào quang

Ký Ức Kinh Hoàng – Doctor Sleep (2019): thiện – ác, cuộc chiến muôn thuở

Nhà Tù Shawshank – The Shawshank Redemption: Sự cứu rỗi nằm ở đâu?

Hãy Đứng Bên Tôi – Stand by Me (1986): điểm tựa của cuộc đời

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review phim TRON: Legacy: trò chơi - sự sống - hủy diệt

T7 Th8 22 , 2020
TRON: Legacy (Trò Chơi Ảo Giác – 2010) là phim khoa học viễn tưởng mang đậm chất giải trí và phiêu lưu hành động, hiện tại tuy bộ phim đã ra mắt 10 năm nhưng vẽ đẹp của nó vẫn còn đó, nội dung đơn giản nhưng cũng không dễ […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x