Review cảm nhận phim Melancholia: nỗi u sầu ẩn giấu

Melancholia (Ngày Tận Thế – 2011) là phim viễn tưởng lấy đề tài về ngày tận thế. Người ta thường hỏi nhau “nếu biết xyz ngày nữa sẽ chết thì bạn làm gì?”, họ hỏi thế chỉ vì muốn nghe một câu trả lời tích cực nào đó từ phía đối phương, hoặc câu “hãy sống như ngày mai phải chết”, nghĩa là sống sao cho ý nghĩa từng ngày. Đó là những ý tưởng rất tích cực đáng để trân trọng, nhưng nếu điều đó xẩy đến trong thực tế, ví dụ như ngày tận thế, thì con người có cảm giác thế nào? Tôi nghĩ rằng nó sẽ giống như chúng ta đang chìm vào một vũng lầy hoặc có một ngọn núi thật lớn đang phủ xuống ở trên đầu. Ý tưởng về hy vọng và thực tế về sự tuyệt vọng có cách biệt rất lớn. Thật may mắn khi chúng ta không biết ngày nào giờ nào mình sẽ chết để nhờ đó mà luôn thấy được hy vọng vào tương lai, nhưng đôi khi, cũng cần hiểu rõ bản chất của nỗi u sầu để biết cách nhận ra nó và cố gắng sống một cuộc đời ý nghĩa hơn. IMDb 7.2

8 phút đầu tiên rất ấn tượng, mọi thứ đều chậm lại, rất chậm, không gian và thời gian như bị đông lại và cô đặc, những con chim ngừng đập cánh và rơi xuống, bức tranh về một cuộc đi săn ở vùng tuyết bị bốc cháy, con người như bị lún xuống mặt đất khi di chuyển, con ngựa không muốn chạy, cô dâu bị những sợi dây mọc lên từ lòng đất níu lại. Có vẻ như mặt đất đang cố giữ chặt những gì mà nó sản sinh khỏi sự nuốt chửng đang đến từ bên ngoài, hoặc con người đang bị thứ áp lực gì đó níu giữ; đó là một hành tinh lớn hơn trái đất gấp nhiều lần, và nó biết cái hành tinh không sự sống ấy đang hút lấy sức sống từ nó. Trái đất, nó muốn tránh khỏi sự va chạm đó nhưng nó bất lực, những vẻ đẹp và sự sống nhỏ nhoi trên nó càng bất lực hơn.

Cảnh cuối phim cũng ấn tượng không kém, chỉ còn lại 3 người trên ngọn đồi hoang vắng, một đứa trẻ, một cô gái và một người mẹ. Còn những người đàn ông thì sao? Họ đang ở đâu? Họ đã trốn chạy hoặc đã tự sát để không chứng kiến sự “sụp đổ” của sự sống lúc 2 hành tinh va chạm nhau. Khi sự tuyệt vọng hoàn toàn đổ ập xuống thì con người có bao nhiêu sức mạnh thể chất để chống lại? Chẳng gì cả, nó giống như ngôi lều mà 3 người đã dựng lên xung quanh, đơn sơ và trống trải, nếu đó là một tòa lâu đài nguy nga tráng lệ hoặc tường đồng vách sắt thì sao? Sẽ có khác biệt chăng? Cũng như nhau cả thôi! Nhưng khi xét về sức mạnh của tinh thần, ai trong số 3 người đó cảm thấy bình thản hơn cả? Là đứa trẻ, rồi cô gái, cuối cùng là người mẹ.

Trong những cảnh đầu phim và cuối phim đó, có sự tương đồng gì không? Có! cảnh đầu phim, đứa trẻ ở trên không – cách mặt đất (do người mẹ bồng lên), cô gái vẫn bước trên mặt đất nhưng bị níu lại, còn người mẹ thì bị lún xuống. Điều đó – trạng thái thể chất hoàn toàn tương đồng với trạng thái tinh thần. Dường như khi con người sống càng lâu thì sự sống của họ càng tiêu biến và thân thể họ càng trở nên nặng nề hơn. Còn những người đàn ông thì sao? Về mặt hình tượng, cả tinh thần và thể xác họ đã hoàn toàn chìm sâu xuống mặt đất, bởi vì họ quá nặng nề với những thứ do họ tạo nên. Sự va chạm giữa hành tinh chết và trái đất – nơi có sự sống trải qua rất nhanh. Đó không hẳn là sự va chạm, đó là sự nuốt chửng, sự chết nuốt lấy sự sống như nuốt một con mồi.

Sao chúng ta không tận hưởng cuộc sống trước khi bị sự u sầu hiện ra và nuốt chửng chúng ta?!

Đoạn giữa phim có ý nghĩa gì? Nếu đầu phim và cuối phim được thể hiện nhờ các biểu tượng mang tính nghệ thuật và ẩn dụ, thì đoạn giữa sẽ cho chúng ta thấy quá trình “nuốt chửng” đó theo cách cụ thể và chi tiết. Nó bắt đầu bằng lễ cưới của cô gái, một chiếc Limousine sang trọng chạy vào con đường mòn nhỏ hẹp, nó cứ tới và lui nhưng mãi không vượt qua được đoạn đường, thế là cô dâu và chú rễ phải xuống xe để đi bộ; một tiệc cưới hoành tráng với thật nhiều thực khách giàu có; một quỹ tài trợ cho chương trình gì đó; những thực đơn, những khoản thời gian với hoạt động định sẵn, những cuộc trò chuyện về làm ăn, sự hối thúc công việc đang dang dở, rất nhiều thứ khác nữa.

Tổng hợp tất cả những thứ đó lại, người ta xem nó như “ngày vui” và như “món quà” dành cho tình yêu giữa cô dâu và chú rể. Tôi không biết các bạn cảm thấy gì, nhưng tôi thì thấy nó giống như những sợi dây đang quấn quanh cô gái ở đầu phim, nó đang hút lấy sức sống đang có trong cô ấy và kéo cô ấy xuống bùn. Và có lẽ do sự đồng cảm nào đó, cô gái đã hủy hôn ngay giữa tiệc “vui”. Vậy thì buổi tiệc đó đáng giá bao nhiêu? Rất nhiều, rất nhiều tiền như người anh rể đã nói khi buổi tiệc mới bắt đầu, và anh ta bắt cô gái hứa là phải hạnh phúc. Thật là kỳ lạ khi con người dùng tiền để tạo nên những thứ khiến kẻ khác phải mệt mỏi rồi buộc người ấy hứa về sự hạnh phúc nào đó, liệu họ không biết hạnh phúc thật sự là gì hay họ nghĩ rằng những khổ đau đang ràng buộc họ chính là hạnh phúc?

Trong khi đó, có một thứ vô cùng lớn lao và chết chóc đang vụt tới trái đất để nuốt chửng mọi sự sống. Con người vẫn cứ chìm trong những việc trước mắt, cứ cố tìm cách lừa dối nhau và trốn tránh hiện thực tàn khốc. Sự trốn tránh sẽ có một ý nghĩa nào đó nếu con người có thể vô tư mà sống, sống như một đứa trẻ thơ hưởng thụ cuộc sống hằng ngày. Nhưng con người không thế, họ trốn tránh thứ mà họ biết là chắc chắn sẽ đến, đã vậy, họ còn tạo nên vô số thứ khác khiến cho cuộc sống mong manh trở nên vô nghĩa và khốn khổ. Rồi khi cái sự thật chết chóc hiện ra ngay trước mắt thì họ run rẩy và sợ hãi, sợ nó cướp đi tất cả sự khốn khổ mà họ đã dày công tạo dựng. Sao họ không biết rằng dù phủ lên người biết bao lớp vải lụa – như chiếc áo cưới, thì thực chất con người vẫn cứ trần truồng giữa cuộc sống này; bạn biết tôi nói đến cảnh nào rồi đấy, cảnh cô gái nằm phơi mình dưới ánh trăng bên bờ suối.

Cái hành tinh chết chóc mang tên của sự u sầu là một biểu tượng cho cái tên của nó, là sự ám chỉ đến mọi sự vô nghĩa và mọi thứ tào lao mà chúng ta cố để đạt được, cho đến khi chúng ta hoàn toàn chìm vào nó và không thể thoát ra. Nó cũng ám chỉ cái chết sẽ đến vào một ngày nào đó, thứ mà chúng ta cứ tự lừa dối là sẽ không bao giờ đến, nhưng chúng ta phải luôn nhớ là nó sẽ đến, nhớ để hiểu rằng thời gian mà chúng ta có là vô cùng quý báu, để đừng tốn quá nhiều thời gian xây những đền đài to lớn, vì nó lớn hơn mọi thứ đền đài chúng ta có thể xây. Hãy cố tận hưởng cuộc sống như những đứa trẻ, hoặc như cô gái bên bờ suối, và khi nó thật sự đến, ta có thể đón nhận nó trong sự bình thản tuyệt đối.

Để xã hội tốt đẹp hơn – Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog:

Hàng thánghttps://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews

Paypalhttps://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806

Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526

Ví momo:

……………………..

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Những phim cùng chủ đề:

Suối Nguồn – The Fountain (2006): suối nguồn sự sống

Hằng Số Pi – Pi (1998): Bí mật của Thượng Đế

Vân Đồ – Cloud Atlas (2012): Con đường của nhân loại

Hố Đen Tử Thần – Interstellar (2014): nơi nào có tình yêu thì có sự sống

Giác Quan Hoàn Hảo – Perfect Sense (2011): thảm họa hay lời cảnh báo

Mật Mã Gốc – Source Code (2011): siêu thực tại trong từng khoảnh khắc

Ngày Chuột Chũi – Groundhog Day (1993): ngày để ta bước sang xuân

Bóng Ma Sợi Chỉ – Phantom Thread (2017): độc dược tình yêu

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Review ý nghĩa phim Color Out of Space: sắc màu độc hại chết chóc

T4 Th4 8 , 2020
Color Out of Space (Sắc Màu Không Gian – 2019) là phim kinh dị – giả tưởng, tuy thuộc hạng B (kinh phí thấp, giải trí rẻ tiền) nhưng nội dung khá mới lạ và mang vài ý nghĩa trọng yếu mà chúng ta nên quan tâm. Phim kể về […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x