Sound of Metal (tiếng gọi của metal – 2020) là phim tâm lý ẩn chứa nhiều ý nghĩa về cuộc sống và sự lầm lạc, kể về một thanh niên chơi trống bỗng nhiên bị mất thính giác, sau đó anh ấy phải dừng lại mọi thứ đang làm để học cách sống với hiện thực tàn khốc vừa diễn ra. Xem phim nếu muốn biết thêm chi tiết hoặc đọc bài tiếp, IMDb 7.8
Ý nghĩa thông điệp truyền tải
Vì phim nói về thính giác nên điều mà chúng ta cần xem trọng chính là âm thanh trong phim, vì khi này âm thanh không chỉ là một điều gì đó mang tính “hiển nhiên” thường thấy trong cuộc sống, nó đã trở thành một nhân tố quan trọng trong toàn bộ câu chuyện. Tiếp theo, khi thính giác của nhân vật biến mất, anh ấy chỉ có thể tiếp nhận cuộc sống bằng mắt, nên hình ảnh trong phim cũng là điều chúng ta cần chú ý. À! Có vẻ như tôi vừa nói nhảm, xem phim thì tất nhiên phải chú ý âm thanh và hình ảnh chứ nhỉ (cười) ?! Tất nhiên! Ý tôi muốn nói rằng 2 thứ đó trong phim này không chỉ là “môi trường”, chúng đã trở thành những diễn viên phụ “trừu tượng” được sắp đặt có mục đích.
Chúng ta thấy gì và nghe gì khi bộ phim được bắt đầu? Là một bài hát của ban nhạc? Thật ra thì thứ mà chúng ta nghe thì giống tiếng thét đang hòa cùng một mớ âm thanh hỗn tạp và cuồng loạn, hầu hết khán giả đang thưởng thức “bài hát” đó đều là thanh niên rất trẻ. Cảnh tiếp theo là Ruben và Lou đang ở trong một “căn nhà trong xe” với đầy đủ tiện nghi, họ có vẻ mỏi mệt sau một đêm vất vả biểu diễn hoặc làm gì đó trên giường. Ruben pha cà phê, mở nhạc … gọi Lou thức giấc, rồi họ lái xe đến địa điểm tiếp theo cho buổi biểu diễn mới. Chúng ta thấy gì từ những việc họ làm, hoặc những điều họ nói với nhau? Không gì cả, dù có vẻ chúng ta có cảm giác là họ đang sống – nếu như xem hình thức một con sâu róm đang gặm nhấm lá cây là dạng sống của con người.
Không đơn thuần khi tôi so sánh dạng sống của họ giống con sâu róm, các bạn hãy nhìn vào hình dạng chiếc xe, những tiện nghi trong xe giống như con sâu có đầy đủ nội tạng; các buổi biểu diễn thì giống như chiếc lá đang bị con sâu tích cực gặm nhấm; gần như không có điều gì thật sự ý nghĩa ngoài những việc như biểu diễn, xác thịt, ăn, ngủ, di chuyển, và chơi ma túy. Vài người trong chúng ta vẫn ước mơ có một cuộc sống như vậy, chúng ta gọi đó là tự do. Sự thật thì không phải, đó là sự tự do hủy hoại bản thân vì không hiểu tự do là gì; các buổi biểu diễn cũng không phải là nghệ thuật, vì nghệ thuật không phải như vậy.
Ruben và Lou sống theo kiểu dân Hippie. Bản thân tôi thích cách sống này, tuy nhiên phần đông người trẻ theo đuổi lối sống này lại không hiểu gì về thứ mà họ đang làm, trừ những vị cha đẻ của phong trào Hippie này, họ là những nghệ sĩ và trí thức thật sự, họ theo đuổi tự do, tình yêu, thiên nhiên … vì họ hiểu tự do – tình yêu – thiên nhiên mang đến hạnh phúc cho con người; còn đám đông ít học và thiếu kinh nnghiệm sống thì chỉ ham muốn những sự thỏa mãn của xác thịt.
Khi con người đang không ngừng tự hủy hoại bản thân thì điều gì sẽ diễn ra sau đó? Thính giác của Ruben bị hỏng, “con sâu róm” phải dừng lại, Ruben phải học cách sống khi mất khả năng nghe, hoặc anh ấy chọn tự sát.
Giờ chúng ta chú ý quá trình chữa trị của Ruben. Nên biết rằng thính giác chỉ là một công cụ giúp con người kết nối với thế giới bên ngoài; khi có thính giác, chúng ta kết nối với thế giới theo cách có thính giác, khi mất đi thính giác, chúng ta có thể kết nối với thế giới bằng thị giác, bằng những biểu tượng của tay và miệng; muốn vậy thì chúng ta phải nhìn vào kẻ mà chúng ta đang trò chuyện (điều chúng ta thường bỏ qua khi còn khả năng nghe). Như vậy, Ruben phải học lại từ đầu cách thức dùng để tiếp xúc với người khác, cách để anh ấy hiểu người khác và người khác hiểu anh ấy. Điều đáng nói là có rất nhiều bài học vô cùng quý giá về cuộc sống mà Ruben đã chưa được học vào lúc thính giác vẫn còn; tai nạn mà Ruben gặp – nó có thể là điều xấu, nhưng nó cũng là điều tốt cho chính anh ấy.
Khi con sâu róm không thể sống như con sâu róm, nó sẽ chuyển hóa thành con nhộng, đó là sự chuyển hóa theo phương thức sống mới. Giai đoạn chữa bệnh của Ruben có giống như việc anh ấy trở thành con nhộng hay không? Mọi tiếp xúc với thế giới bên ngoài bị cắt đứt, tuy nhiên hãy cẩn thận, quá trình chuyển đổi đó có thể rất tuyệt vời khi chúng ta “lấy lại được cuộc sống”, nhưng nếu chúng ta dừng lại, chúng ta sẽ bị chôn vùi trong cái bọc con nhộng, giống như niềm tin của ông già quản lý trung tâm dành cho những người khiếm thính. Quá trình điều trị là để chúng ta được thêm một lần nữa hòa lại với thế giới ban đầu chứ không phải chôn vùi trong cái môi trường chật hẹp đó.

Ruben đã đúng khi anh ấy bán chiếc xe để làm phẩu thuật tai, điều anh ấy cần học là cách cảm nhận cuộc sống chứ không chỉ đơn thuần là tìm kiếm một công cụ thay thế, nó mang ý nghĩa tinh thần. Các bạn có thấy 2 cái vòng kim loại gắn vài tai của Ruben giống như 2 chiếc râu của con bướm? Chúng ta chỉ có thể trở thành con bướm khi chấp nhận bỏ đi hình thái con sâu và con nhộng.
Quá trình điều trị ở trung tâm là sự biến đổi về tinh thần nhưng ông già quản lý lại không thật sự hiểu về điều đó, dù rằng ông ấy nói là chữa bệnh cho “cái đầu” chứ không phải “cái tai”, ông ấy chỉ hiểu theo cách nửa vời, nên ông ấy chỉ có thể sống trong cái vỏ nhộng. Dù là sự năng động của Ruben hay sự tĩnh lặng của ông già, sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu cả 2 thứ đó không được dùng để kết nối với cuộc sống trong sự hiểu về ý nghĩa của cuộc sống. Giống như việc đặt Ruben vào căn phòng tĩnh lặng để viết, Ruben học được sự tĩnh lặng để nhìn lại cuộc sống, nhưng muốn anh ấy viết thì rất khó, vì phải có gì đó trong tư tưởng mới viết được.
Sau khi phẩu thuật gắn “tai giả”, Ruben nghe lại được nhưng không hoàn hảo như lúc ban đầu, đó là giá trị của khoa học công nghệ. Ruben gặp lại Lou và cô ấy cũng đã thay đổi, cả hai khó trở lại với cuộc sống ban đầu. Ở những cảnh cuối, chúng ta nghe những tạp âm từ “tai giả” được làm bằng kim loại, nghe rõ những âm thấp và khó nghe những âm cao; và trong những âm thanh được nghe, tuyệt diệu nhất là khi Lou hát một bài hát cổ điển bên chiếc piano, sau đó là những âm thanh hỗn tạp trong thành phố và chói nhất là tiếng chuông vọng đến từ nhà thờ, Ruben đã tháo “tai giả” ra. Tất cả những điều này có ý nghĩa gì?
Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?
Cuộc sống có rất nhiều thứ tạp nham và rác rưởi, dù là âm thanh hoặc hình ảnh, chúng ta có mắt, có tai, và nhiều giác quan khác nữa, vì vậy để đạt được hạnh phúc thì chúng ta nên biết cách sữ dụng các giác quan theo cách đúng nhất có thể. Việc đó vừa là bảo vệ những gì chúng ta có, vừa bảo vệ tâm trí và tinh thần chúng ta; nhưng để đạt được sự thấu hiểu đó lại không phải dễ dàng gì, đừng để rơi vào tình trạng như Ruben thì mới thật sự hiểu. Đôi khi cần đóng tai lại để nhìn, đôi lúc cần đóng mắt lại để nghe, đôi khi cần nghe và nhìn thật kỹ, đôi khi cần đóng tất cả các giác quan lại để suy ngẫm; có những thứ cần tiếp nhận, cũng có những thứ cần loại bỏ.
Ví như tiếng chuông nhà thờ, nếu con người có đức tin, đó là tiếng gõ của lương tâm, nếu không có đức tin, đó chỉ là tiếng vang rất chói của một mớ kim loại; sự sống nằm trong ý nghĩa của nó chứ không phải hình thức mà nó thể hiện, điều này giống với chuyện tôi bàn về những cha đẻ của phong trào Hippie và những kẻ dốt nát chạy theo họ. Đó cũng là ý nghĩa của tựa phim, nó nên được dịch là “âm thanh của kim loại”. Phim hay, chúc các bạn xem phim vui vẻ.
Hãy ủng hộ tài chính Chí Blog để Chí có thể viết thêm nhiều bài chất lượng khác.
Hàng tháng: https://www.patreon.com/chi_blog_movie_reviews
Paypal: https://www.paypal.com/paypalme/nguyenminhchi2806
Bank – Người nhận: Nguyễn Minh Chí, NH TMCP SAI GON THUONG TIN CN TIEN GIANG, Số TK: 0601 4671 8526
Ví momo:

…………………….
Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.
Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog
Top 50 bài review sách văn học kinh điển của Chí Blog
Những phim cùng chủ đề:
Cuộc Đời Của Andrey Rublyov – Andrei Rublev (1966): một trong những phim hay nhất mọi thời đại – Nghệ Thuật
Sự Im Lặng Của Bầy Cừu – The Silence of the Lambs (1991): người, cừu, và nhộng – Oscar Phim
Thiên Nga Đen – Black Swan (2010): con đường của sự hoàn hảo và tự do – Nghệ Thuật
Mê Cung Thần Nông – Pan’s Labyrinth (2006): những người lớn “trẻ con” – Nghệ Thuật
Cuộc Chiến Luân Hồi – Edge of Tomorrow (2014): hòa bình cho ngày mai
Cây Đời – The Tree of Life (2011): biết ơn và oán trách – Nghệ Thuật – Cành Cọ Vàng

