Ta là một quả lắc hỏng – bài viết đầu tiên trên mạng ảo (2010)- CHÍ BLOG

Thật là khó! Ta sẽ phải viết gì trên blog của tôi? Trong đầu ta là một khoản không. Như một hành tinh hoang vu và già cỗi bỗng nhiên bừng tỉnh và thấy xung quanh ta là những hành tinh được phủ một màu xanh lá. Như một hạt giống nằm sâu dưới nhiều lớp đá sỏi, sau nhiều cố gắng mới có thể vương lên hít thở bầu không khí trên mặt đất. Không ai có nhiều khao khát muốn thể hiện mình bằng ta. Ta như muốn hô to với cả thế giới: ” các bạn hãy nhìn tôi, hãy đến với tôi, hãy công nhận sự tồn tại của tôi và cho tôi gia nhập vào với các bạn”.
Nhưng cái mần cây đó biết nói gì với những cái mần đã vương lên mặt đất biết bao lâu rồi và giờ đã thành cổ thụ. Nó nhìn những bóng mát tỏa ra xung quanh của rừng cây rồi nhìn lại mình, nó thấy nó quá ốm yếu và xanh xao. bên kia là cả 1 rừng cây với đủ mọi màu sắc, hoa và bướm, có tiếng chim, tiếng dế. Còn trong tay nó chỉ là 1 cánh hoa nhỏ tả tơi là lý tưởng giúp nó sống. Nó sẽ nói gì với những cây cổ thụ kia? Nó sẽ phải làm gì để hòa nhập vào đó?
Ta rất muốn học được một điều gì đó, ta muốn tìm được những người bạn tốt. Nhưng ta không nghĩ rằng có càng nhiều bạn càng tốt. Khi một điều gì đó như tình cảm chẳng hạn được chia ra quá nhiều phần thì mỗi phần của nó là quá nhỏ bé. Ta vào list 500 bài để tìm bạn, ta chỉ chọn những bạn có thể hiện bản thân trong info vì ta quan tâm người mình muốn quen như thế nào. Rồi ta có ngay 20 người bạn. thật là dễ quen nhưng lại rất khó thân.
Để không bị loại ra khỏi một cuộc chơi hay một xã hội thì ta phải tiếp tục tham gia cuộc chơi đó. Ta phải đọc bài, phải viết bài, phải trao đổi. Nhưng ta sẽ viết gì trong khi ta không giỏi văn, ta ít cập nhật tin tức? hay là ta xem tin tức và chuyển đổi nó theo một cách mới như YuMe đã chỉ? hay tìm những ảnh đẹp, những đoạn clip hay ? ta lại không thích thế. Ta chỉ muốn viết những gì ta nghĩ, những cảm nhận của ta về thế giới này. Những ước mơ, những nỗi ê chề thất vọng trong cuộc sống. Những nỗi đau trong tâm hồn ta.
Ta muốn nói về chính ta nhưng ta lại sợ, cái nỗi sợ hãi nguyên thủy của con người là sợ thất bại. Sợ nói ra không ai muốn nghe. Sợ người nghe xong thì trong lòng chê bai ta. Sợ tâm hồn ta quá nghèo nàn. Sợ lý tưởng của ta không phải là thế giới này. Sợ rằng sau tất cả những cố gắng của ta thì ta chỉ nhận được câu trả lời: ta là duy nhất, ta chỉ có 1 mình và cô đơn giữa đời!
Đôi lúc ta ước gì như quả lắc của đồng hồ, cứ lặp đi lặp lại đến vô tận mà không dừng lại để suy tư xem tại sao nó cứ lắc qua lắc lại mãi như thế. Từ khi nó suy tư thì nó sẽ không còn bao giờ còn lặp lại được những nhip đều giống nhau nữa. quả lắc sẽ hỏi chính nó: tại sao ta không di chuyển nhanh hơn? hay ta chậm hơn 1 chút? và cuối cùng nó bị tách khỏi cái đồng hồ và bị vứt qua 1 bên.
Ai sẽ đọc bài này và ai sẽ hiểu ta đang nói gì. hay đó chỉ là những dòng chữ miên mang, rối loạn của 1 con người khác trong ta? ngày mai bước ra đường ta lại là 1 con người khác. Ta phải lắc qua lắc lại đúng nhịp mà cái thế giới này đòi hỏi.
…………………
Kỷ niệm khi mới bắt đầu chơi ở Yume năm 2010, khi vào đó thấy có quá nhiều bài viết về cảm xúc hay. Nhưng thời gian trôi qua, cái đẹp cũng dần mất đi, người thì chỉ có 1 phong cách cứ viết mãi, chẳng gì mới. Người thì ăn cắp vài đoạn của người này, vài đoạn của người kia rồi biến thành của mình. Người thì trầm luân trong cái cảm xúc đau thương, như một con nghiện nỗi đau. Có người mê mẫn danh tiếng mà viết toàn điều giả dối. Hầm bà lằng! Nhưng ta thì vẫn là ta sau bao nhiêu năm hihi
Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Top
Translate» English - German...