Tiểu thuyết: Thiên Đường Tận Thế – (Minh Chí) Chương 3

Thiên Đường Tận Thế

Chương 3: Lý Hoàng

Ánh đèn vẫn sáng trong văn phòng môn Sử của trường Trưởng Thành, người đàn ông trung niên ngồi trên chiếc ghế xoay, hai chân gác lên chiếc ghế khác, tay cầm tờ giấy ghi Bài Kiểm Tra thì thào đọc ” Quang Trấn đại phá quân Ngôn năm …, chà chà! Nếu mình có cỗ máy thời gian chắc sẽ giúp vua Quang Trấn trở về quá khứ hợp tác với Trần Hưng đánh quân Ngôn“.

Cửa phòng mở ra, bác bảo vệ bước vào “Thấy đèn còn sáng là tôi biết ngay thầy còn ở lại để chấm bài. Thầy nên về sớm để còn cơm nước nữa chớ! Cứ kiểu này rất dễ phá hư bao tử. Thầy đói không? Tôi còn có bịch canh bà xã vừa đem tới“. Lý Hoàng không sửa lại tư thế ngồi vì quả là anh cũng đã rất mệt, anh trả lời “Không cần đâu anh, em cũng quen rồi. Anh xem, trong tờ kiểm tra này ghi Quang Trấn đại phá quân Ngôn“, bác bảo vệ ngạc nhiên “Không phải quân Thịnh sao? Quân Ngôn là do Trần Hưng đánh“, nghe thế Lý Hoàng cười to nói “Thì đấy! Đây là kiến thức cơ bản mà bọn trẻ vẫn sai cho được. Nếu không nhớ năm nào thì tôi còn có thể thông cảm, còn đằng này…; nhưng cũng không trách được chúng, vì quân Thịnh hay quân Ngôn đều như nhau cả, giặc tràn qua, ta đánh thắng, xong chuyện; giặc lại tràn qua, ta lại đánh thắng. Thời Trần dân ta yêu nước và anh dũng, thời Nguyễn dân ta tiếp tục yêu nước và anh dũng“.

Nghe thế bác bảo vệ cũng cười “Thầy nói đúng, nhiều lúc tôi cảm giác là thuộc sử Tu hơn sử mình, chắc do xem quá nhiều phim của nước Tu trên mạng“, Lý Hoàng gật đầu nói “Chính là điểm đó, gần giống vậy. Thời nhà Ngôn họ đánh thua nước mình, chắc chắn là đã rút kinh nghiệm, nên thời nhà Thịnh họ sẽ đánh khác đi; ấy vậy mà quân ta vẫn thắng lần nữa, đồng nghĩa với việc nhà Nguyễn đã sáng tạo ra điều gì đó mới hơn và giỏi hơn. Vậy cái điểm khác biệt đó là gì và nằm ở đâu? Bài học lịch sử mà nhà Nguyễn có được là gì? Đó là thứ mà chúng ta đang còn thiếu trong lịch sử và văn hóa nước nhà. Những bộ phim của nước Tu khiến anh say mê và ghi nhớ chẳng qua là vì trong nó có hàm chứa nhiều bài học của trí tuệ khiến anh khâm phục“.

Lý Hoàng cầm lấy ly nước trên bàn uống vài ngụm rồi nói tiếp “Đừng nói là anh, tôi dạy sử, hiểu khá nhiều về lịch sử nhưng khi xem phim của họ vẫn say mê nữa là. Môn lịch sử lẫn văn hóa của chúng ta có những lỗ hổng quá lớn không cách nào lấp đầy nên cứ té ngã đúng vào chỗ cũ. Nói chi đến chúng ta, cả loài người đều như vậy, con người rất mau quên, bánh xe lịch sử vòng đi vòng lại mãi. Nếu thế giới này trở nên khác đi, bắt đầu lại từ đầu và tôi có được quyền lực, tôi sẽ khiến nó trở nên tốt đẹp hơn“. Dường như cảm giác được bản thân nói quá nhiều, Lý Hoàng vội nói “Hôm nay chấm bài nhiều, nên hơi ức chế, anh đừng để ý mấy lời của tôi“.

Đêm dần về khuya, đường phố chỉ còn lác đác vài chiếc xe máy qua lại. Khác với sự ngột ngạt của ban ngày, Cây Gòn của những thời điểm vắng bóng con người tỏa ra bầu không khí thoáng mát dễ chịu. Có chiếc lá vàng từ cây cổ thụ già nua rơi xuống, thân lá cong vênh, cơn gió nào vừa thổi qua cuốn lấy chiếc lá cùng đi dạo phố, nếu lúc này có ai trông thấy thì hẳn người đó sẽ ngập ngừng, nửa muốn tiếp tục con đường của họ, nửa muốn bỏ tất cả để đuổi theo chiếc lá, để biết nó sẽ đi về đâu, dừng ở đâu, và ngã rẽ kế tiếp của nó là nơi nào; nhưng cái nửa sau ấy chỉ là một nửa của một nửa, nửa của nửa còn lại là họ có cơ hội ngắm vẻ đẹp nơi chiếc lá đi qua, thứ vẻ đẹp mà họ không thể thấy được vào ban ngày đầy khói bụi và đông nghịt người là người.

Còn tiếp ….. ; Tác giả: Minh Chí

Tiểu thuyết: Thiên Đường Tận Thế – (Minh Chí) Mục Lục

………………………

Nhớ Share bài viết, Like Chí Blog (Facebook) để dễ dàng theo dõi những bài viết mới.

Top 120 Best review phim ý nghĩa trên Chí Blog

Top 50 bài review sách văn học kinh điển của Chí Blog

Facebook Comments
5 1 vote
Article Rating

Minh Chí

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Next Post

Tiểu thuyết: Thiên Đường Tận Thế – (Minh Chí) Chương 4

T6 Th7 31 , 2020
Thiên Đường Tận Thế Chương 4: Ngài ‘biết tuốt’ Mấy đêm rồi Phan Thạch không tài nào chợp mắt cho được, hắn cảm giác chuyện gì đó vô cùng lớn lao sắp xẩy đến, nếu đã thức thì phải tìm chuyện gì đó làm cho qua thời gian, hắn mở […]
Translate» English - Vietnamese
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x