Review sách Bản Sonata Kreutzer – Lev Tolstoy: khi con người bị lột trần

Bạn có biết đặc trưng của ánh sáng là gì không? Là khi nó ở nơi nào thì mọi thứ xung quanh đều hiện rõ, kể cả bóng tối đen ngòm sau lưng chúng. Lev Tolstoy được tôn vinh là một trong những nhà văn vĩ đại nhất của nhân loại vì bản chất con người cứ bị lột trần từng phần từng phần qua ngòi bút của ông. Những thứ ghẻ lỡ, sự hôi hám, sự tăm tối đáng tởm… chẳng thể che giấu trong cái vẻ ngoài đởm dáng của bộ trang phục sang trọng hay cái địa vị khả kính giả tạo. Sự vĩ đại của những con người vĩ đại không phải đến từ sự thành công trong sự nghiệp, mà từ việc họ cho ta thấy những sự thật không thể chối cãi về chính chúng ta.

Khi viết bài này thì tôi cũng đang mở nghe bản Sonata No. 9 “Kreutzer”, nó bắt đầu bằng một quản ngắn với nhịp chậm, sau đó là quản nhanh dần, sau nữa là một quản nhanh với các nốt cao réo rắc, những đoạn càng về sau thì là sự chen lẫn giữa chậm và nhanh. Giống như bạn đang đi dạo trong vườn thì bắt gặp một con bướm và đuổi theo, rồi khi đang đuổi, bạn thấy một hồ nước tuyệt đẹp và thả chậm bước, rồi lại tiếp tục đuổi theo con bướm ấy, rồi như bạn sực nhớ đến điều gì đó quan trọng và thả chậm bước chân đột ngột, và khi nhìn lên bạn sực nhớ như mình vừa tìm kiếm thứ gì đó mà không thấy nên bất thần lao lên tìm tứ phía, lại dừng, lại chạy…

Tác phẩm này có thể tách ra 2 phần riêng biệt về ý, phần đầu tác giả cho ta thấy sự mù mờ của con người trong nhận thức về những gì đang thật sự diễn ra, ông lột hết những gì giả tạo, những thứ gớm ghiết và bỉ ổi trong thâm tâm mà ai cũng biết nhưng họ chẳng bao giờ nói ra, bằng sự giả tạo, họ hủy hoại những tâm hồn non trẻ bởi những niềm tin lầm lạc, họ biến sự ích kỷ thành thứ được tôn vinh, họ – những tên đàn ông đặt lên vai nạn nhân – phụ nữ những gánh nặng cuộc đời. Làm gì có bình đẳng nam nữ khi trong mắt đàn ông thì phụ nữ luôn là biểu tượng của dục vọng, là nơi để thỏa mãn ham muốn thể xác. Ha ha! Chưa có tác phẩm nào mà bản chất đàn ông bị lột sạch và trần trụi như tác phẩm này, chỉ sau khi đọc quyển này thì tôi mới hiểu rằng tại sao tôi chưa bao giờ có thể vô tư khi quá thân thiết với một cô gái nào đó, và tôi sẽ thất vọng biết bao nếu cô bạn ấy đang có người yêu, dù rằng tôi chẳng yêu cô ấy, nó đơn thuần là dục vọng và ham muốn chiếm hữu.

Hãy đọc đoạn này, đây chỉ là 1 trong vô số điều mà tác giả vạch trần:

“điều lẽ ra phải làm là: khi trong giới thượng lưu có một quý ông đến với em gái hay con gái của ta, ta đã biết cuộc sống của anh ta ra sao, cần phải lại gần, kéo anh ta sang bên và nói nhỏ ‘này bạn thân mến, tôi thừa biết cậu sống như thế nào rồi, biết cậu qua đêm với những ai rồi. Ở đây không có chỗ cho cậu đâu. Ở đây là những cô gái trong trắng ngây thơ. Hãy xéo đi!’. Điều cần phải làm là thế đấy. Còn trên thực tế thì khi quý ông đó ôm con gái hay em gái ta mà nhảy, ta lại hết sức hoan hỉ, nếu như hắn giàu có và nhiều mối quen biết. Thậm chí nếu hắn có dính bệnh tật cũng chẳng sao. Người ta bây giờ chữa giỏi lắm. Thì sao nào, tôi biết mấy cô nương dòng dõi quý tộc đã được cha mẹ vui sướng gả cho những tay bị bệnh lậu! Ôi chao! Thật đê tiện! Mong sao đến lúc có thể vạch trần cái trò đê tiện và dối trá đó!”

Có còn gì để nói?! Đó là vì sao tôi viết về ánh sáng khi nói đến Lev Tolstoy. Lúc đọc, nếu bạn là phụ nữ, có lẽ bạn sẽ vô cùng bức xúc khi tác giả so sánh phụ nữ như gái điếm, không phải thế! Ý tác giả muốn nói là, tất cả cái bọn đàn ông đã biến phụ nữ thành như vậy, bằng cách tôn vinh phụ nữ như một biểu tượng của tình dục, bằng cách ấy, họ đang chà đạp lên nhân phẩm phụ nữ và biến phụ nữ thành nô lệ, nhưng cũng vì thế, chính phụ nữ lại đang điều khiển thế giới này và trả thù thông qua dục vọng của đàn ông. Quá khủng! Không lạ khi Dostoievski và Lev Tolstoy là 2 nhà văn luôn đứng trong top đỉnh của các bảng xếp hạng. Tôi có một lời khuyên là khi đọc tác phẩm của 2 ông này, bạn đừng vội tìm đọc mấy cuốn như Tội Ác Và Trừng Phạt, Anh Em Nhà Karamazov, Chiến Tranh Và Hòa Bình, Anna Karenina, hãy đọc các tiểu thuyết nhỏ của họ trước thì sẽ tốt hơn, 4 cuốn vừa kể thì chúng ta chưa chạm đến nổi đâu.

Phần hai là cốt truyện, tôi sẽ không nói rõ để bạn tự khám phá. Tất cả những bi kịch diễn ra đều bị chi phối bởi sự ích kỷ của con người, bởi không đủ nhận thức, bởi sự vận hành theo cách bệnh hoạn của xã hội, bởi sự theo đuổi các ý nghĩ đen tối của lòng thù hận, tất cả chúng thúc đẩy sự việc diễn ra như thế, lẽ ra kết quả không phải như vậy, chính con người tự tạo ra bi kịch cho bản thân họ. Lẽ ra họ sẽ hạnh phúc nếu họ hiểu nhau và yêu nhau, tác giả vạch trần để bạn biết mà tránh chứ không phải để bạn thất vọng về cuộc sống, nó rất khác với góc nhìn bi quan của những nhà văn theo chủ nghĩa hiện sinh xuất hiện sau chiến tranh thế giới thứ 2.

Sau khi đọc tác phẩm, ta tự hỏi bản Sonata Kreutzer đóng vai trò gì trong câu chuyện? Tôi nghĩ rằng điều mà cô gái luôn ước ao có được chính là cái khoảnh khắc khi nàng đàn bản nhạc ấy, nàng từng đặt quá nhiều mơ ước về hạnh phúc vào nhiều thứ, tình yêu, hôn nhân, con cái, nhưng chúng cứ vỡ vụn ra. Nàng muốn tìm lại cái khoảnh khắc đó, tiếc thay chẳng ai hiểu điều đó, kể cả bản thân nàng, nên tất cả đi trên những con đường lầm lạc.

Nếu tác phẩm chỉ rõ cho ta thấy sự nguy hiểm và khủng khiếp của việc theo đuổi những ý nghĩ tiêu cực thì khi đọc cuốn sách này, bạn nên nhìn nó bằng góc nhìn tích cực, tức sau khi đọc xong thì đàn ông hãy đối xữ với phụ nữ bằng sự tôn trọng và tình yêu thương vì những khổ đau và gánh nặng mà họ đang mang; còn phụ nữ cũng hãy yêu đàn ông và giúp họ thoát ra những lầm lạc và dục vọng của họ, hãy cố hiểu họ và giúp họ. Hạnh phúc sẽ đến khi chúng ta hiểu nhau và yêu thương nhau.

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of
Top
Translate» English - German...