Review phim The Power of the Dog: một linh hồn đáng thương

2

The Power of the Dog (2021) là phim hay, tôi lầm khi nghĩ nó không đáng để viết review, chỉ vì sau khi xem lần đầu thì thấy quá nhiều bóng tối trong đó, bộ phim này mém khiến tôi lọt hố về cách hiểu – rất ít phim làm được việc này với Chí Blog, website duy nhất VN chuyên giải mã phim nghệ thuật – tâm lý – hack não – đoạt giải – đủ thứ của vũ trụ điện ảnh thế giới (hihi). Nhưng kính thưa các bạn độc giả thân quen, cách hiểu của tôi trái ngược 100% những gì mà mọi người nghĩ, và cái hố mà tôi mém rơi vào là nghĩ giống mọi người khoản 30%, đó là cho rằng nhân vật chính có cái gọi là “nam tính độc hại”. IMDb 6.9 , bài viết tiết lộ nội dung phim.

Ý nghĩa thông điệp truyền tải

Thật sự mà nói thì điều khó lý giải nhất lại chính là tựa phim, “sức mạnh của loài chó” mang ý nghĩa gì? nó nằm trong câu  “Hãy giải thoát linh hồn tôi khỏi gươm; người thân thương của tôi khỏi quyền năng của loài chó (lũ chó)”, nếu suy diễn thì “gươm và chó” phải đến từ kẻ thù. Và với những biểu hiện theo mặt hình thức của phim thì Phil chính là “loài chó”, là kẻ thù của những người mà anh ta khiến họ phải bẽ mặt.

Nhưng chúng ta khoan vội kết luận như thế, vì sẽ rất mĩa mai nếu “loài chó” đó đang ra sức bảo vệ “đàn gia súc” được an toàn trước những kẻ thù muốn ăn thịt chúng đang ẩn mình trong bóng tối. Trong góc nhìn của con người, chúng ta hiểu rằng những con chó chăn gia súc đang bảo vệ đàn gia súc khỏi lũ sói hoặc thú dữ và những kẻ trộm, nhưng trong góc nhìn của đàn gia súc thì sao?

Bọn chúng sẽ thấy loài chó là kẻ thù hoặc kẻ độc ác vì cứ muốn chúng đi vào khuôn khổ, đơn giản vì chúng không phải người, chúng không biết sự tàn nhẫn của thế giới tự nhiên khi luôn được loài chó bảo vệ. Giờ thì bạn có thấy sự thú vị?

Bởi tựa phim, khi coi thì tôi luôn chú ý đến những con chó – trong phim có đấy, một bức ảnh những con chó đang theo con người bảo vệ đàn gia súc, một cảnh khác là con chó đang vui chơi với Peter thì bị Phil huýt sáo bắt đi làm việc của nó. Nguồn góc của chó là từ sói – loài thú hoang, sau đó nó đi theo con người để săn mồi và chăn gia súc, nếu nói về sức mạnh và ý chí, một con sói đơn lẽ đánh không lại một con chó đã qua huấn luyện, con sói sẽ bỏ chạy nhưng con chó sẽ không, nó sẽ bảo vệ vị chủ chăn và đàn gia súc cho đến hơi thở cuối cùng.

Nhưng con chó ngày nay đã biến thành thứ gì? Là một loài thú cưng yếu đuối, vẫy đuôi khi được cho ăn, chạy đi chạy lại để mang về những món đồ chơi mà chủ nhân ném đi, nói cách khác thì “sức mạnh” của nó đã bị “thiến”. Việc này khác với chuyện con sói hoang dã biến thành chó chăn nhé các bạn, có lẽ nó sẽ mất tự do và phải làm việc khi đi theo con người, nhưng nó cũng được con người bảo vệ và cung cấp thức ăn, được sưởi ấm, có nhà để ở, sức mạnh bản năng của nó được sữ dụng đúng chỗ.

Trong phim có cảnh Phil thiến gia súc rất nhanh gọn bằng tay không, vì sao phim có cảnh này? Mà mục đích con người thiến gia súc để làm gì? Để nuôi cho mập và sau đó giết chúng để lấy da và thịt. Bạn có biết tại sao tôi cứ bàn về đám gia súc hoặc loài chó? Bởi vì loài người của chúng ta sống trong xã hội này chẳng khác chi những con vật đó, nếu các bạn hiểu theo cách ẩn dụ và trừu tượng.

Chí Blog có kịch bản phim điện ảnh, ai mua không?

Theo bạn thì con người của nơi nào đáng sợ hơn? Hoang dã hay thành thị?

Phil là một người đồng tính, nhưng khi sống trong cái thời đại đó, anh ấy phải tỏ ra mạnh mẽ và nam tính, anh ấy thông minh và tháo vát, có rất nhiều tài năng và sự nhạy cảm, anh ấy có năng khiếu nghệ thuật, nhưng đau đớn thay, vì anh ấy sinh ra trong thân xác đàn ông nên phần nữ tính đó phải bị kiềm nén và che giấu, cái Phil có là một tâm hồn nữ tính thật sự, nó được thể hiện qua những cuốn tạp chí đàn ông khỏa thân nhưng bị xé đi hình bộ phận sinh dục nam, việc đó khác với chuyện khi ai đó mở chúng ra và nhìn châm chân vào “nơi đó” với sự thèm khát chỉ toàn là nhục dục, Phil không phải như vậy, nhưng bởi vì Phil là “đàn ông” nên người xem cảnh đó cảm thấy vô cùng quái dị và khó chịu, cũng bởi vì cái thân xác bề ngoài.

Cũng bởi cái bề ngoài và Phil quá giỏi trong việc anh ấy thể hiện cái nam tính khi ở trong đám đông. Phần lớn người xem ghét Phil và đồng cảm với Peter vì anh ấy cứ gây khó dễ đối với Rose, nhưng nếu bạn nhắm mắt lại, tách cái thân xác nam tính đó ra, chỉ xét về hành động thì mấy cái trò mà Phil làm với Rose thì thường là biểu hiện của tính nam hay tính nữ? Haha, đây chính là cái hố mà tôi nói, bạn có thấy những việc đó giống với cách làm của mấy bà mẹ chồng hay em chồng thường làm với con dâu hoặc chị dâu?

Một người đàn ông thật sự không làm thế, không tỉ mỉ quan sát em dâu rồi chọc ghẹo hoặc làm bẽ mặt, mà tại sao Phil lại làm thế với Rose? Vì anh ấy ganh tị với Rose, vì anh ấy không có một thân xác phụ nữ, nếu Phil là một phụ nữ và chúng ta mang ra so sánh, thì Rose là một cô gái quá bình thường, yếu đuối, và chỉ được cái là đẹp – điều mà Phil luôn ganh tị, bạn chú ý khi Phil nói với người em trai. Nhưng bởi vì những biểu hiện “nam tính” của Phil quá mạnh mẽ, nên chuyện đó trở thành thứ “nam tính độc hại”.

Giờ chúng ta so sánh Phil với Peter. Phil luôn quan tâm bảo vệ George, với tính cách của George thì chắc chắn không thể bảo vệ được gia đình cũng như tài sản, Phil luôn viết thư cho cha mẹ già ở xa về những chuyện đang diễn ra, với quyền lực và sự giàu có thì Phil hoàn toàn có thể khiến cho Rose “biến mất” trong vòng một nốt nhạc nếu anh ấy thật sự muốn điều đó, Phil cũng có thể kiểm soát tự do của George nếu anh ấy muốn, nhưng Phil chưa hề giới hạn tự do của bất kỳ ai, ngoài cái việc cỏn con là thường “chơi quê” Rose.

Bạn nghĩ là tôi nói đùa? Hãy nhìn vào vợ chồng ông thống đốc bang, với tính cách của ông ta, bạn nghĩ họ đến nhà là do nễ mặt George hay vì hai bậc cha mẹ già? Là do họ nễ mặt Phil, và dù Phil không nễ mặt họ thì họ vẫn có thể cho qua, cả cái gia đình đó đang được Phil bảo vệ mà vẫn ngu ngơ không hiểu, bởi vì Phil có “sức mạnh của loài chó”, nếu không thì những “con thú dữ” đã nhảy xổ vào “đàn gia súc” để ăn tươi nuốt sống.

 Điều đáng sợ nhất là những gì chúng ta không nhìn thấy được hoặc nhìn mà không hiểu, Phil mạnh mẽ bên ngoài nhưng dịu dàng bên trong, Peter thì ngược lại, cậu ta có thân hình bạc nhược bên ngoài nhưng lòng dạ thì như rắn độc. Ví như chuyện con thỏ, Phil bắt con thỏ khi nó xui xẻo nhảy ra trước mặt anh ấy, nếu nó không gặp, nó sẽ sống; còn cái bẫy do Peter đặt thì luôn luôn sẽ có một con thỏ nào đó phải chết, cái bẫy “chết thỏ” đó sẽ tồn tại mãi cho đến khi có một con sa vào.

Sau khi Peter bắt được thỏ, trước mặt nhiều người, cậu ta vuốt ve nâng niu nó như rất là yêu thương, nhưng khi chỉ có cậu ta với con thỏ, cậu ta giết nó theo cách vô cùng khủng khiếp, mổ banh xác nó để nghiêng cứu, bạn nghĩ trong lúc “nghiêng cứu” đó thì con thỏ bị chết ngay hay chết từ từ khi bị mổ? Việc Phil làm với Rose chỉ là chơi khăm, nhưng điều mà Peter đã làm là chủ mưu giết người. Vậy mà có nhiều người đồng cảm với Peter thì quả thật là tôi bó tay rồi.

Tôi mém lọt hố khi nhìn vào vẻ ngoài mạnh mẽ của Phil, còn Phil thật sự lọt hố khi nhìn vào vẻ ngoài  yếu đuối của Peter, đã vậy Phil còn muốn Peter trở thành người truyền thừa của anh ấy. Nếu “chó chăn gia súc” là biểu tượng về Phil, vậy thì biểu tượng của Peter là gì? Có 3 thứ, thứ nhất là bề ngoài là loài chó kiểng nhưng bên trong là loài sói hung ác, chính điều này khiến Phil lầm lẫn – đoạn nói về những dãy núi có hình loài chó, Phil nghĩ rằng đã tìm được một người có thể hiểu và đồng cảm với anh ấy; thứ 2 là con vật đã chết trong dãy núi, bộ da nó còn, nó chết nhưng trong nó mang mầm bệnh và sự chết; thứ 3 là đôi găng tay, giết người không dính máu.

Phim lấy khoản thời gian 1925 cũng mang hàm ý xã hội loài người nói chung hoặc nước Mỹ nói riêng đã bước sang giai đoạn mới, cái mới này còn khủng khiếp hơn cái cũ, vì con người bị “thiến” từ tâm hồn đến thể xác mà bản thân họ không thấy được và không nhận ra; việc này giống như chế độ nô lệ vậy, ngày xưa chúng ta có thể xác định ai đó là nô lệ và ai đó là  công dân bình thường, còn ngày nay hầu hết bị biến thành nô lệ mà vẫn không biết, việc đó rất đáng sợ.

Tôi biết sẽ có nhiều người khi đọc bài này sẽ không đồng ý với quan điểm của tôi, việc đó không sao cả. Còn về giải Oscar, dù sao thì tôi vẫn thích phim Drive My Car hơn phim này, vì phim này quá tối tăm, tôi không thích những phim đưa con người vào bế tắt, bạn đoán xem phim nào sẽ đoạt giải? À, trước đó tôi không muốn review phim này vì nghĩ Phil có mang một chút “nam tính độc hại”, nhưng sau khi tránh được hố thì nghĩ là nên viết về nó để giải oan cho Phil, vì anh ấy đáng thương hơn đáng giận.

Vài phim có “hố” tương tự:

Ấn Quỷ – The Unholy (2021): phép màu trong thế giới không đức tin

Kẻ Sát Nhân Không Mùi – Perfume: The Story of a Murderer (2006): phù du – vĩnh cữu

Lễ Hội Đẫm Máu – Midsommar (2019): bóng tối giữa bông hoa

Người Máy Trỗi Dậy – Ex Machina (2015): thông minh hay khôn lỏi

Facebook Comments

Minh Chí

2 thoughts on “Review phim The Power of the Dog: một linh hồn đáng thương

  1. Mới xem được nửa tiếng nhưng mà cũng ngờ ngợ Phil không thẳng rồi, chắc mai xem lại để né hố và cảm nhận được phim. Phim chậm á nhưng hợp gu.

    1. Giá trị ở những phim thế này chính là xem 1 lần chưa hẳn đã hiểu hết, tính ra thì phim này tôi xem cách lúc viết bài những 2 tháng, nhưng sau đó mới ngấm từ từ, và khi tôi cảm thấy đủ hiểu ở mức nào đó mới viết bài, còn nói hiểu hết thì còn xa, cũng có vài phim khi xem lần đầu cảm thấy đã rất hay, nhưng vẫn cảm nhận mình còn thiếu gì đó, ví như phim Eternal Sunshine of the Spotless Mind, phải 2 năm sau tôi mới viết bài về nó. Nhưng phải công nhận phim thế này thú vị hơn những phim vừa xem xong đã quên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Next Post

Bàn về điện ảnh: cách tạo kịch bản phim tầm quốc tế

T7 Th2 26 , 2022
Hôm nay tôi sẽ hướng dẫn các bạn xây dựng nội dung kịch bản một bộ phim hoặc series phim mang tầm quốc tế. Như đã nói trong rất nhiều bài viết, ý nghĩa của phim luôn nói về hiện thực xã hội, bản chất con người và thế giới. […]
Translate» English - Vietnamese