Review phim Chúng Ta – Us: Bản thể phía sau chiếc mặt nạ

Đây là một bộ phim kinh dị, IMDb 7.4 với 66k votes, nội dung khá hấp dẫn và mang nhiều tính trừu tượng. Những bộ phim thế này có thể giải mã theo nhiều hướng khác nhau nên quan điểm của tôi chưa hẳn đã đúng.

Hãy chú đến những cái lồng thỏ, mỗi con được nhốt riêng trong một lồng và xếp cạnh nhau, rất nhiều thỏ trắng, khá ít thỏ đen và các lồng của chúng hầu như bị lồng thỏ trắng bao quanh. Tại sao những diễn viên chính lại là người da đen? Câu chuyện của bản sao kể về con người và cái bóng có ý nghĩa gì? Tại sao họ lại sống sót? Tại sao cậu bé thích mang mặt nạ? Tại sao bộ mặt cậu bé bản sao lại bị hủy hoại? Tại sao câu chuyện bắt đầu từ một đứa trẻ? Ý nghĩa của vũ điệu là gì? Nếu bạn đã xem phim, hãy dừng lại một tí để trả lời những câu hỏi đó; nếu bạn chưa xem thì khi xem nhớ chú ý nó. Bộ phim này khá thú vị ở chỗ có 2 hàm ý hoàn toàn khác nhau được lồng vào nhau.

Trong thế giới thực mà chúng ta đang sống (không phải trong phim), bạn nghĩ rằng bạn tự do, nhưng bạn có thật sự tự do hay không? Tôi thì nghĩ là không, chúng ta phải tuân thủ pháp luật – đó là cái lồng mà ta thấy, chúng ta bị những định kiến xã hội như gia đình hoặc tôn giáo chi phối – cái lồng có người thấy có người không thấy. Hoặc một cái lồng khác trừu tượng hơn và rất khó thấy, ví dụ bạn hãy nhìn cách mà người Nhật sống, họ say mê làm việc, sự thành công trong công việc được xem là ưu tiên hàng đầu, còn những nhu cầu khác của bản năng và cảm xúc thì bị đè nén đến cùng cực; những thứ đó tạo ra một nước Nhật phát triển rực rỡ, nhưng cũng tạo ra những người Nhật cô độc và không thể bộc lộ hoặc chia sẻ cảm xúc với nhau giữa người và người; bạn xem phim Nhật chưa? Họ diễn cảm xúc một cách quá lố và không chân thật, trong khi phim hoạt hình thì rất tuyệt vời. Khi bản năng và cảm xúc cá nhân bị kiềm nén đến mức cùng cực thì nó sẽ “nổ”, không lạ khi tỉ lệ tự tử ở Nhật rất cao, và họ cần một nơi để giải nén, chắc bạn cũng sẽ không lạ với công nghệ sex của Nhật hen (cười), mọi biểu hiện đều có lý do cả.

Bản thân xã hội vì đạt được mục đích của nó nên khiến con người sống những cuộc đời vô nghĩa, những kẻ sống trong nó không hề hay biết gì cả, ngày ngày họ lao theo sự tung hô của truyền thông xã hội, thỏa mãn những “hạnh phúc” giả tạo và phù phiếm bị gán ghép thành thứ gì đó vô cùng “ý nghĩa”. Nhưng mỗi chúng ta, ngoài cái nhận thức có thể nắm bắt được, sâu thẳm bên trong – cái vô thức/tiềm thức, nó biết nó thật sự cần gì, nó cũng bao gồm những gì bị đè nén, nó biết hạnh phúc thật là thế nào. Do sự đè nén, cái vô thức trở nên vặn vẹo và đôi khi có chiều hướng điên loạn. Chúng ta có thể thấy được qua các vụ giết người, một người vợ giết chồng sau thời gian dài bị hành hạ, những thanh niên xã súng vào các trường học của người giàu khi không chịu nỗi bất công xã hội, những tên giết người hàng loạt …; đó là khi cái bản thể nằm sâu bên trong chiếm lĩnh họ và bộc lộ ra.

Tại sao là đứa bé gái? Vì chỉ có một đứa bé chưa bị đầu độc mới nhận ra sự “điên loạn” của đám người lớn, bé gái vì sự phát triển cảm xúc của nữ luôn cao hơn nam. Và trong cuộc đời của nó, nó được sống trong nghệ thuật (múa) với mục đích như là cách để nó bộc lộ ra những gì ở bên trong (khi họ nghĩ nó bị bệnh), và nội dung phim cũng thể hiện điều đó, đứa bé ấy là bản thể duy nhất nhận thức được chính nó. Bạn thấy cái ảnh poster giới thiệu phim không? Cô gái cầm mặt nạ đang cười, cô ấy phải mang cái mặt nạ ấy thì mới có thể sống cùng với những kẻ đang sống với cái bề ngoài mà chính họ cũng không biết.

Tại sao là điệu vũ? Vì chỉ trong điệu vũ thì cả cái nhận thức và cái tiềm thức đều được thể hiện trọn vẹn trong cái ý nghĩa và vẻ đẹp của nó, đó là ánh sáng của Thượng Đế. Còn những điều khác mà cái nhận thức làm thì với tiềm thức lại hoàn toàn vô nghĩa và điên loạn, chúng làm tiềm thức méo mó. Phim cũng thể hiện rõ điều đó, nên khi tiềm thức nhìn thấy điệu vũ, nó được giải thoát. Vì sao khuôn mặt của bản sao bé trai lại bị phỏng? Vì thằng bé cứ làm cái việc vô nghĩa là bật lửa, nó không cháy, nhưng cái bật lửa của tiềm thức luôn cháy nên nó hủy hoại khuôn mặt bản sao. Nhớ rằng nhận thức và tiềm thức luôn có tác động qua lại, tiềm thức mang mặt nạ thì thằng bé trong nhận thức cũng mang mặt nạ. Tất cả những gì tôi đã nói cũng tương ứng với câu chuyện giữa con người và cái bóng.

Còn hàm ý thứ 2, nó phù hợp với những cái lồng thỏ trắng và đen, rồi về người da đen. Dù tất cả thỏ đều bị nhốt trong lồng, qua thời gian chúng quen đi và quên cái lồng, nhưng vì có quá nhiều thỏ trắng và quá ít thỏ đen nên bọn thỏ trắng sẽ kỳ thị thỏ đen. Tôi đang nói về thỏ hay về người nhỉ? Người da đen bị kỳ thị trong thế giới người da trắng, mà tất cả họ đều đang sống trong những chiếc lồng vô hình, chính sự kỳ thị buộc người da đen phải mang mặt nạ để tự vệ, một chiếc mặt nạ hung dữ, một chiếc khác là thân thiện, nhưng bản thân họ – người da đen luôn luôn nhận ra những sự kỳ thị đó từ xung quanh, nhận ra sự hiện hữu của những chiếc lồng vô hình, họ giữ được cái bản năng sinh tồn, cái cảm xúc chân thật phía sau mặt nạ, khả năng tự vệ của người da đen cao hơn người da trắng. Nhìn vào mặt xấu, ta thấy người da đen hiếu chiến hơn, nhưng nếu nhìn vào cảm xúc thì sao? Bạn đã xem các dàn đồng ca của người da đen chưa? Họ hát với tất cả trái tim, ông hoàng nhạc Pop không phải là Michael Jackson sao? Vì sao anh ấy phải thay da? Anh ấy có giống cô gái trong phim không? Phía sau mặt nạ cười là những giọt lệ.

Đừng bao giờ quên chúng ta vẫn đang ở trong những chiếc lồng, và chúng ta sẽ không bao giờ ra khỏi nó nếu không tỉnh táo để nhận ra nó.

Facebook Comments

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of