TAN TÁC MUÔN NƠI

Hôm nay bỗng dưng tôi cảm nhận một nỗi buồn cực kỳ sâu sắc và đã khóc cho điều đó, đôi khi tôi tự hỏi là tại sao chúng ta không tạo ra những điều tốt đẹp mang đến cho nhau?! Chúng ta – tôi và những ai có cảm giác giống tôi, giống như những chú gà con trong đàn đã lạc mất gà mẹ, ngơ ngác nhìn quanh và chẳng biết phải làm gì và đi về đâu.

Chúng ta bị thiên nhiên bỏ rơi, nói chính xác hơn là chúng ta bỏ rơi thiên nhiên, sau đó chúng ta đau khổ và đói khát, chúng ta muốn quay lại cái vườn địa đàng của ngày xưa, nỗi buồn đó, khát vọng đó giống như lời bài quốc ca của Israel. Tôi muốn thấy lại những con đường làng vắng vẻ mọc đầy cây trái và hoa cỏ dại, muốn thấy những con ong bầu đục lỗ và làm nhà trong những cây tre, muốn thấy lũ bướm đủ màu, muốn thấy bọn chim sâu bay khắp nơi chăm chỉ tìm sâu trong những tán lá, muốn thấy lũ cá rô đi ngược dòng nước hoặc trèo lên cả những tàu dừa khi trời mưa, hay những con cánh cam, những con bọ học trò hồng đỏ với những chấm đen trên cánh, cả những con đom đóm lấp lánh vào những buổi chiều tối. Tôi cứ tự hỏi cái vườn địa đàng ấy trong tuổi thơ của tôi nó “chạy” đi đâu rồi?! – Đây là nỗi buồn trong suốt nhiều năm mà tôi phải mang trong lòng.

Hay như chuyện của a Tuệ – người thích bộ hành, một đoàn người thật đông vui với trang phục đủ loại màu sắc sặc sỡ, sau đó thì tan tác. Tôi thấy “sư huynh” L Tuyền đi lầm lủi ngược gió dọc theo con đèo, khi được cho thức ăn và nước uống thì anh ấy lấy ra một chai nước cho lại người khác, người nhận được còn trong trạng thái ngạc nhiên thì anh ấy nói nhanh “gieo duyên” và tiếp tục lầm lủi ngược gió vượt đèo; chỉ không đến 30s, tôi cảm nhận được đây là một tâm hồn rất sâu sắc và đa cảm, mang nhiều ưu tư trong lòng. Hoặc một vị khác là M Dược, trên tay và bả vai có nhiều hình xăm, khuôn mặt cho thấy sự từng trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, từng có vợ con, nhận nhiều khổ đau, anh ấy rũ bỏ tất cả để khoác lên trang phục 7 màu, mong tìm thấy sự an lạc trong tâm hồn, trong số những người từng theo a Tuệ thì tôi cảm phục anh ấy nhất về sự mạnh mẽ và kiên định.

Hoặc khi nói về trí tuệ, tôi thích M Nhuận vì có mang cái tuệ của cái tự nhiên vui vẻ không câu nệ, luôn sống thật với bản tính của mình. Tiếp theo là N Ngộ, ấn tượng nhất là khi chưa mặc vào áo 7 màu đã đến hỏi pháp a Tuệ, N Ngộ có cái tuệ của một học giả, một con người nhận thức được mục tiêu của mình là gì, và không câu nệ tiểu tiết, khi cần lên xe thì lên xe, cần áo đổi màu thì áo đổi màu, với tôi thì chả sao cả, giới mang ý nghĩa của tinh thần chứ không phải của hình thức. Người thứ 3 cho chữ “tuệ” là M Không, vị này mang cái “tuệ” ẩn tính, tức có ngộ tính rất cao, nếu được “chân nhân” dẫn đường thì có thể trở thành người tiến bộ nhanh nhất.

Tiếp theo là M Túc, đây là một vị có tính tự chủ rất cao, đôi khi biểu hiện bên ngoài mang một chữ “lễ” có phần quá trang trọng, pháp danh có chữ “túc” trong chữ “nghiêm túc” cũng không sai, điều khiến tôi ấn tượng là một video quay từ phía sau, M Túc đi lầm lũi trên con đường vắng vào buổi tối, rồi bỗng dưng dừng lại, đi ngược lại cái cống gần đó, thò tay xuống kéo lên một chú chó con “té cống”, sau đó thả nó ra và tiếp tục bộ hành nhưng chưa từng làm gì. Cái cảnh trong video đó thiết nghĩ sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí tôi, vì tôi thấy tôi hay M Túc trên con đường vắng đều giống như chú chó con “té cống”, nó được M Túc cứu, còn chúng ta thì sao? Ai sẽ cứu chúng ta? Chính xác hơn thì ai sẽ cứu chúng ta khỏi “chúng ta”?

2 người cuối cùng mà tôi chú ý là C Trí và “thích T Do”, ấn tượng mà C Trí mang lại là sự hiền từ toát ra tâm hồn, một sự dịu dàng có phần “nữ tính” (không phải như 1 cô gái). Còn T Do là tính vui vẻ hồn nhiên của “trẻ thơ”.

Giờ thì 9 con người đó đang “ở đâu” rồi?! Tất nhiên tôi cũng biết sơ là họ ở đâu, nhưng họ tan tác, người thì bệnh và xả giới, người thì ẩn tu, người thì về miền đất Phật, người thì vừa trở về địa phương. Sau khi biết tin a Tuệ sang Ấn thì tôi rất vui, nhưng khi M Không trở về thì tôi rất buồn, và tôi nghĩ M Không nên trở về, vì “cuộc vui” này không còn là cuộc vui ngày xưa, M Không mong gì khi tham gia? Ở bên các huynh đệ để được yêu thương và học hỏi, nhưng sự thật không phải vậy, M Không cảm thấy bản thân lạc lõng giữa những người “thân quen”, đoàn người đó không còn cái hồn nhiên tự tại của ngày xưa, vậy thì phải ra đi, rời bỏ và lạc loài. Và tôi cũng đã chán không muốn theo dõi tiếp, vì cái mà tôi thấy chỉ còn thị phi với thị phi, cái tự nhiên biến đi đâu mất, người ta cố tạo ra những hình ảnh đẹp, nói ra sự thật cũng là việc khó, nói thật thì trở thành “tham – sân – si” và là nói xấu, là làm mất hình tượng, là gây chia rẽ. Thật sự mà nói thì cái giới khó nhất không phải là giới không giữ tiền, nó là giới không nói dối, vì cả thế giới loài người đang tồn tại dựa trên sự dối trá.

Lẽ ra chúng ta có 9 mầm tốt để hiển thánh – vụ này đừng “cải” tôi, vì tôi thường nói gì thường trúng nấy (lại phông bạt), nhưng có vẻ “chúng ta” không muốn vậy, ai tin tôi thì hãy cố gắng trợ giúp 9 người này tiếp tục trên con đường tu hành, công đức sẽ vô lượng. Còn vị kia, vị đã đẩy M Khg, sau thời gian tu tập dài như vậy mà hành động như vậy thì đang có dấu hiệu “nhập” gì đó, đừng bảo là tôi không cảnh báo trước, mong là sự việc không diễn ra như những gì tôi nghĩ. Và đây cũng có thể là bài viết cuối cùng tôi nhắc đến chủ đề nhạy cảm này, dù tôi luôn khát khao được nhìn lại cuộc vui hồn nhiên của “ngày xưa”, giống như muốn nhìn lại cái thế giới đã mất của lũ ong – chim sâu – bọ cánh cứng – đàn cá rô.

Sẵn tiện nói luôn, những sự việc mà a Tuệ tác động lên cái “giáo hội” gì đó, nó đã diễn ra rồi và không thể quay lại, nhưng giải pháp hòa giải thì không phải là không có, đó là nên có một đoàn bộ hành áo 7 màu trong nước, đi lại con đường mà a Tuệ từng đi qua, và đoàn này có thể dừng chân nghỉ ngơi ở dưới góc cây trong sân của một ngôi chùa nào đó, vì xét cho cùng thì thời đức Phật tại thế, các ngôi chùa là nơi dừng chân của các vị Tăng / Ni, đây là truyền thống, chỉ là sau này nhiều người biến nơi “tạm trú” thành nơi “cư trú”, hãy suy nghĩ về điều này, điều tôi muốn là sự hòa giải, để tất cả đều vui vẻ tìm thấy điều họ muốn, tất cả cùng yêu thương nhau, không hận thù nhau. Sạ thu! Sạ thu!

Facebook Comments

About Author

Minh Chí

Bạn tôi góp ý là: nhiều người ở VN thích làm màu, nên tôi cần làm màu hơn thế. Cho nên các bạn cứ nghĩ tôi rất "đỉnh" là được!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Next Post

Phân tích Bộ Tứ Báo Thủ của đạo diễn Trấn Thành – lý do bị chê

T6 Th2 7 , 2025
Trước khi viết thì tôi muốn hỏi các bạn 1 câu, các bạn nghĩ bài viết này nếu quy ra tiền thì sẽ là bao nhiêu? Với tôi thì tầm 10 triệu – 100 triệu, tùy từng người, các bạn nghĩ tôi nói đùa?! Thật sự mà nói là nếu […]

You May Like

Translate» English - Vietnamese