Trước khi viết thì tôi muốn hỏi các bạn 1 câu, các bạn nghĩ bài viết này nếu quy ra tiền thì sẽ là bao nhiêu? Với tôi thì tầm 10 triệu – 100 triệu, tùy từng người, các bạn nghĩ tôi nói đùa?! Thật sự mà nói là nếu tôi không viết thì dù các bạn có bỏ ra 100 triệu thì cũng chẳng ai sẽ chỉ ra nó để đạo diễn hay biên kịch rút kinh nghiệm khi làm phim đâu, nhưng tôi tặng các bạn “miễn phí”, tuy nhiên trong tương lai nếu tôi cần các bạn giúp thì đừng có giả vờ là không biết tôi nghen kkkk.
Có khá nhiều “chuyên gia” bình phim nói về bộ phim này, nào là kịch bản rời rạc, ồn ào, có chi tiết thừa thải, là một bước lùi của Trấn Thành v..v. Với tôi thì ngược lại, đây là một bộ phim tôi khá thích, dễ thương, nhẹ nhàng và sâu lắng, phim này dễ xem và giống với phim Mai ở chỗ không có tình tiết khiến tôi bị khựng, là một bước tiến về cách dùng “ngôn ngữ điện ảnh” và phương pháp “nén” thông điệp qua nhiều “lớp cắt” khác hình thức nhưng cùng ý nghĩa, đồng thời cái đáng khen nhất là Trấn Thành đã tiết chế được rất nhiều thứ như ít câu chửi hơn, không đẩy cao drama phim, đây là những điều cần thiết để có thể tạo ra một bộ phim mang chuẩn thế giới, tức cái thứ “độc” của điện ảnh Việt thì Trấn Thành đã tự “giải độc” cũng gần hết.
Vậy tại sao bị các “chuyên gia” bình phim ở VN chê?! Vì họ xem phim mà có hiểu gì đâu, đa số đều nói nhảm, chê theo kiểu VĂN MẪU! Cứ bình tĩnh đọc tiếp sẽ hiểu. Về cấu trúc phim cũng như các nhân vật rất chuẩn và không hề thừa. Tôi từng nói về bộ 2 – bộ 3 – bộ 4 nằm trong bản chất con người, bộ 3 là 3 nhân vật chính trong phim, cô vợ đại diện cánh hữu – cảm xúc – cá nhân – vật chất – bình dân, cô tình nhân đại diện cho cánh tả – lý trí – xã hội – tinh thần – thượng lưu, anh chồng là nhân tố đứng giữa 2 thái cực này, đây là “lát cắt” thứ 1. Khi hợp 3 nhân vật này vào một nhóm mang tính “cá nhân” thì còn lại 8 nhân vật phụ sẽ là đại diện nhóm mang tính “xã hội”, và cái nhóm 8 này cũng chia thành 2 bộ 4 đối lập nhau, đó là bộ 4 “báo thủ” và bộ 4 gồm các nhân vật như gã trợ lý, ông giám đốc và người tình nam của ông ta, và ông chủ ngân hàng. Bên bộ 4 “báo thủ” cơ bản có 3 người tốt (nhưng phiền) và 1 kẻ ác (nhưng vẫn còn giữ lại lương tâm); bộ 4 bên kia thì 3 kẻ vô tình và 1 người tốt (ông chủ ngân hàng), đây là “lát cắt” thứ 2.
Vế xu hướng phát triển theo giới thì Trấn Thành cũng làm rất chuẩn, xu hướng của nữ giới theo thời gian là xã hội – gia đình, xu hướng của nam giới theo thời gian là gia đình – xã hội. Chính vì vậy nếu cả 2 không tìm đến sự cân bằng thì khoản cách giữa nam và nữ ngày một bị kéo xa hơn và dẫn đến tình trạng họ không còn hiểu nhau nữa, cuối cùng dẫn đến chia tay. Tất nhiên điều tôi vừa nói để bạn dễ hiểu, chứ nó bao gồm nhiều mặt rất phức tạp. Bài này tôi sẽ không nói lại vài thông điệp phim mà người khác đã nói.
Bài viết lúc này mới vào trọng tâm! Ngoài việc người khác không hiểu phim nên phim bị chê thì có sự góp vào của một yếu tố khách quan, đó là người Việt đã quá quen với kiểu phim nặng drama về nội dung, kiểu ăn “mặn” đã quen thì nay ăn “nhạt” lại thấy không “ngon” như kỳ vọng, kỳ vọng càng lớn thì thất vọng cũng càng lớn, mà người Việt có một tính cách rất xấu là cái gì cũng đều cố nói quá lên – thích nổ và thích thể hiện, cho nên khi chê thì chê cực kỳ thậm tệ, như là xem phim “rác”, còn khi khen thì khen đến tận trời như phim “đoạt giải Oscar”.
Nhiều người bảo rằng phim này hời hợt – thiếu chiều sâu – kém sang, thật ra thì không phải, cái họ cần là drama “mặn” hơn, nó chẳng liên quan gì đến chiều sâu hay tính sang. Để cho bạn hiểu tôi sẽ phân cấp cho một bộ phim, nó gồm 3 cấp độ, thứ 1 là lối diễn xuất thái quá, thứ 2 là drama (kịch tính) thái quá, thứ 3 mới là chiều sâu ý nghĩa của bộ phim; lấy một món ăn làm ví dụ, cấp thứ 1 là trang trí món ăn quá cầu kỳ (chưa hẳn là đẹp), cấp thứ 2 là vị của món ăn quá đậm (chưa hẳn là ngon), cấp thứ 3 là một món ăn có giá trị dinh dưỡng cao (cái này thì mới thật là chất lượng); nhiều người nghiện drama rồi họ lầm tưởng họ thích bộ phim có chiều sâu. Với “Bố Già” thì diễn thái quá và nặng drama, với “Nhà Bà Nữ” thì diễn có tiết chế nhưng drama thăng cấp, đến “Mai” thì diễn tuyệt vời nhưng drama thăng còn ác liệt hơn và có chiều sâu thông điệp, hiện tại đến “Bộ Tứ Báo Thủ” thì drama giảm cái vèo thì khán giả bị “sốc” là phải rồi kkkk – nhưng cú “bẻ lái” này đạo diễn Trấn Thành cần phải làm dù nó sẽ khiến doanh thu không như kỳ vọng, chứ nếu tiếp tục thăng cấp drama nữa có khi phim sẽ mang xuống địa ngục thì mới hợp á!
Tiếp theo là yếu tố chủ quan của chính Trấn Thành, cấu trúc kịch bản thì cân bằng nhưng thực tế phim không cân bằng, Chính – Phụ không rõ ràng, “bộ tứ báo thủ” lấn áp bộ 3 nhân vật chính từ kịch bản cho tới “ngoài đời”, bộ 4 đối lập quá nhạt nhòa từ kịch bản cho tới “ngoài đời”, lẽ ra với sự nổi tiếng của 4 diễn viên thì nên chia 2-2 cho mỗi phía thì sẽ tốt hơn, tất nhiên khi đó tên phim cũng phải đổi. Khi phim mất cân bằng thì sẽ có người nói là cho biến mất bộ 3 nhân vật chính, vì với họ bộ 4 quá đậm nét, hoặc có người nói bộ 4 đối lập không hiểu có tác dụng và ý nghĩa gì; tóm lại là bộ 4 với bộ 4 không cân nhau, từ đó tính tương phản mà một bộ phim cần có biến mất – mà tính tương phản là nhân tố cực kỳ mấu chốt trong phim, phim sẽ trở thành khó hiểu, tóm lại thì tính tương phản của 2 nữ chính làm tốt, còn các nhân vật phụ thì không.
Thật ra thì điều quan trọng nhất mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây là khi làm phim cần phải xem xét luôn yếu tố “ngoài đời” của diễn viên sẽ tạo ra tác dụng tâm lý thế nào với khán giả khi mang vào phim, việc chọn các nhân vật phụ từ các “diễn viên” nghiệp dư hoặc khách mời thì diễn rất ok – như tôi thường nói là bất kỳ người Việt nào đều là diễn viên chuyên nghiệp rồi, chỉ cần biết cách hướng dẫn họ là có thể tạo ra một vai diễn còn hoàn hảo hơn diễn viên chuyên nghiệp, có nhớ tôi nói về Ngọc Trinh trong Chị Chị Em Em 2, cô ấy diễn rất tốt trong Chị Dâu, chỉ cần cho vai hợp với tính cách là được, như vậy thì đừng có ai bảo là VN thiếu diễn viên nhé, VN có mấy chục triệu diễn viên “chuyên nghiệp” đấy, chỉ là xem trình độ của đạo diễn cao đến mức nào để khai thác thôi.
Trước đây tôi chỉ hơi cà khịa các “chuyên gia” bình phim, nhưng bài này “vạch mặt” là vì cái mà họ viết mang tính phá hoại nền điện ảnh Việt quá lớn, không hiểu sâu về điện ảnh thì làm ơn im miệng giùm, im miệng là giúp cho điện ảnh Việt phát triển đấy các “chuyên gia” ạ! Và ngành truyền thông cũng vậy, cầu xin các “anh” tìm người chuyên nghiệp thật sự đi, như vậy mới giúp cho điện ảnh – du lịch – sáng tạo theo chính sách trọng tâm của nước nhà phát triển được, chứ toàn hùa theo đám đông thì biết đến bao giờ mới “ra biển lớn” hay “mang chuông đánh xứ người” á! Lời thật mất lòng – nhưng thế giới ngày nay ít ai chịu nói ra lời thật lắm nghen!

