Khi đọc lịch sử thế giới, tôi rất thích Con Đường Tơ Lụa, và tôi cũng mê chơi game 3d Con Đường Tơ Lụa từ khi nó vừa có bản quốc tế (dù không biết tiếng Anh), sau đó lại chơi tiếp phiên bản VN, giờ vẫn còn muốn chơi lại nhưng cuộc sống hiện tại chưa ổn định, cho nên tôi đánh giá rất cao ý tưởng “một vành đai, một gì đó” của người “bạn” phương bắc, chỉ tiếc là cái ý tưởng rất đẹp đó lại được vận hành theo phương thức không đẹp lắm, vì nó tập trung phục vụ lợi ích một bên là chính, và nó gần như thất bại (lý do tôi thường nói là không nên quá tham, càng tham càng mất nhiều hơn được).
Siêu ý tưởng 5: cái nào hay thì chúng ta nên bắt chước, lấy cái tinh tuý của nó để dùng cho mình, trong vài bài trước thì tôi có đề xuất là VN nên “bắt cầu” với tất cả các quốc gia trên thế giới, đó là về ngoại giao kinh tế văn hoá này nọ, nhưng lần này tôi đề xuất siêu ý tưởng “MỘT CÁNH CỔNG, VẠN CON ĐƯỜNG” – tất nhiên CÁNH CỔNG đó là VN, còn VẠN CON ĐƯỜNG là những con đường vật chất THẬT để đi đến tất cả các quốc gia còn lại, ví dụ VN có kết nối với Lào, vậy ta có được bao nhiêu con đường để đến Lào? Đường hàng không, bộ, cao tốc, đường sắt, đường thuỷ ( sông và biển)…; nếu chưa có thì có thể hợp tác với quốc gia đó để xây dựng, ví như con đường đến Thái Lan, cũng xét tất cả các loại đường, vậy thì con đường đó sẽ xuyên qua Lào để đến Thái, Thái sẽ đầu tư hệ thống hạ tầng của họ, nếu họ không đủ lực thì có thể mở ra hình thức góp vốn của các thành viên tham gia (VN và Lào ), tất nhiên lợi ích và sự tự chủ lớn nhất thuộc về quốc gia sở tại, sau đó thì Myanmar, họ có muốn tham gia con đường này không?, Bangladesh thì sao? Ấn Độ thì sao? Nếu cả 3 nước này đều muốn tham gia thì cứ theo phương thức tôi vừa nói mà mở ra “con đường”, và nếu họ có khó khăn gì thì các thành viên còn lại sẽ chung tay tháo gỡ giúp để tất cả đều có lợi.
Cứ theo phương thức ấy, lấy VN làm trung tâm, sau đó vẽ ra vô số các “con đường” đến từng quốc gia, nó như VN là mặt trời, còn các “con đường” là tia sáng chiếu đến và xuyên qua để đi xa hơn, thế là mỗi “tia sáng” lại tạo nên một vòng tròn kết nối lợi ích với nhau. Siêu ý tưởng này không thể thực hiện trong nhất thời, nhưng nó có thể là sự hướng tới lâu dài, nó phải được thực hiện vì lợi ích chung và sự hợp tác chân thành từ mọi thành viên, nếu tất cả các nước đều muốn tham gia vì họ thấy có lợi cho họ thì khi đó VN là trung tâm của thế giới, và nếu các quốc gia thuộc về các tia sáng khác nhau muốn kết nối với nhau thì nó sẽ tạo ra một mô hình như mạng nhện, mà VN là trung tâm của mạng nhện đó, lúc này chắc thế giới đã chạm đến thời đại 5.0 hoặc 6.0 cũng nên. Nhớ là nó chỉ thành công khi các quốc gia thấy được lợi ích cho họ và không được ép buộc, phải là tự nguyện thật sự (nếu họ không ngu) .
Siêu ý tưởng 6 – VƯỜN ĐỊA ĐÀNG VN: đây chỉ là ước muốn “nho nhỏ” của tôi, các bạn nghĩ gì về “vườn địa đàng” thì tôi muốn VN trở thành như thế, đó không phải là rừng vàng biển ngọc hoặc núi kim cương, mà là một nơi tràn đầy hoa lá cỏ cây với muôn vàn loài sinh vật, các loài cây hoa quả khắp nơi, trên mọi ngả đường để lữ khách có thể dừng lại để hái ăn khi đói, khi tôi còn nhỏ thì nơi tôi sống nó vậy, có nhiều trưa hè cả bọn nhóc đi chơi khắp xóm mà chưa bao giờ bị đói – nên quên cả về nhà ăn cơm – nên thường là về ăn roi mây rồi đứng quay vào tường cả đám anh em họ. Cho nên tôi đề nghị là nếu có trồng cây ven đường thì có thể nghĩ đến các giống cây ăn quả, tại sao cứ trồng mấy loại chỉ có lá? Sao không phải là cây me, vú sữa thì sao? Giống táo nhỏ màu trắng của VN ngày xưa đâu rồi? mận trắng và mận hồng thì sao? Cây ổi thì sao? Các bờ đất ven đường có thể trồng hoa cho ong bướm hút mật mà, các bụi chuối thì sao? Hay cây đu đủ? Rồi khóm trúc bụi tre thì sao? Mít hoặc mít tố nữ được không? Sơ ri thì sao? Rồi kể cả mãng cầu, chôm chôm, sam bô chê thì sao?
Tóm lại thì thay vì trồng cây không hoa không quả thì nên thay thế bằng cây ăn quả, các bờ cỏ dại ven đường thì rải hạt giống của các loài hoa xuống, trồng các loại mà ong bướm ưa thích, tôi muốn thấy lại từng đàn bướm bay khắp nơi, muốn nhìn thấy bầy ong, chim ruồi hút mật, chim sâu chăm chỉ tìm sâu.
Sau đó là xữ lý tốt nước thải ở các con sông, kênh rạch, rồi thả cá, kể cả thả cua đồng hoặc cá vào các ruộng nước, tôi cũng muốn thấy từng đàn cò trên cánh đồng.
Còn đối với đô thị thì tôi khuyến khích các đợt chỉnh trang lại đường phố, mặt tiền nơi nào tàn quá thì nên sơn phết lại cho sạch đẹp, không cần phải rập khuôn, có thể nhờ các nhà thiết kế tư vấn về màu sắc rồi kiến nghị góp ý cho các ngôi nhà trong dãy phố đó.
Khi làm tốt những việc tưởng chừng nhỏ nhoi đó thì VN sẽ thay đổi thế nào? Đường phố thành thị sạch đẹp, người dân, du khách có thể nhìn thấy hoa cỏ ong bướm khắp nơi, lữ khách trên đường có thể dừng chân để hái quả (dại – mà không dại ) ở mọi nơi, có thể đi câu cá ở bờ kênh con sông nào đó. Một môi trường như vậy có làm tăng lượng du khách không? Có ! có làm người dân hạnh phúc không, và giảm tải cuộc sống nữa? có ! làm chuyện đó có khó không? Cũng không khó lắm nếu được từng địa phương quan tâm.
Siêu ý tưởng 7 – con đường của ý tưởng: tôi chưa đến Hà Nội lần nào nhưng rất thích cách gọi tên như phố hàng này, phố hàng kia, cũng tương tự thế, tại sao có đường “sách” đi bộ mà không có đường “thủ công mỹ nghệ”, đường “đặc sản” (địa phương đó), đường “ăn vặt”, đường “chè” (ăn), đường “bánh kẹo”, đường “nghệ thuật”- các phòng trưng bày sản phẩm nghệ thuật các loại, đường “thời trang” – các cửa hàng cty thời trang…v..v; cứ mỗi ý tưởng có tính khả thi thì cứ thử nghiệm tạo ra phố đi bộ, vừa thu hút du khách, vừa kích thích phát triển kinh tế. Tuy nhiên khi tạo ra các con phố này thì đừng có đánh thuế cho thuê quá cao sẽ khiến cho sản phẩm bán ra đội giá trên trời, và phải chọn lọc các cửa hàng doanh nghiệp uy tín chất lượng cao trong nhiều năm, đề phòng bọn cơ hội nhảy vào chia chác lợi ích rồi khiến ý tưởng vốn rất tốt này trở thành nát bét.
…………………
Vài kiến nghị:
Những nơi nhiều du khách như phố đi bộ này nọ hoặc công viên thì nên có thêm ghế cho du khách ngồi nghỉ chân, hoặc nhà vệ sinh, nhân viên vệ sinh thu dọn.
Mỹ và Liên Âu có vấn đề, Liên Âu cũng đang khó khăn tìm đường ra, hãy thử nghĩ VN có gì có thể hợp tác với họ không.
VN không giàu có gì nhưng vẫn có thể tìm được chỗ đứng trong thị trường châu Phi, nên chú trọng việc này, chứ chờ các nước châu Phi mạnh lên thì sau này khó có đủ lực để chen chân, vì lợi ích buôn bán ở nơi này quá thấp nên các nước giàu chê, bây giờ chúng ta không đầu tư thì tương lai rất khó, ăn cái nhỏ trước thì mới có cái lớn trong tương lai.
Bởi vì VN đi sau về nhiều thứ nên cần “đi tắt đón đầu” , tuy nhiên sau khi đón đầu thì cũng nên tìm cách bù đắp lại những cái nền cơ bản từng thiếu, vậy mới là bền vững thật sự, ví như chế tạo được ô tô 4 bánh thì cũng nên xét xem chúng ta có chế được chiếc xe đạp hoặc xe máy tốt không, đừng chỉ tập trung chuyện “đón đầu”, vì nếu cái cơ bản còn chưa hiểu rõ thì cái đón đầu dễ sụp đổ. Với lại khoa học công nghệ chỉ là “công cụ”, nếu nhận thức và trí tuệ không cao mà ôm công nghệ quá cao thì không khác chi đứa trẻ đang cầm lựu đạn, nó chỉ cần ngu ngơ rút chốt là chết cả đám, ví như mấy cái đề xuất kiểu đào tạo tinh hoa bằng cách biến đổi gen từ trong bào thai vậy, công nghệ là con dao 2 lưỡi. mà muốn nhận thức cao và có trí tuệ để dùng khoa học công nghệ đúng cách thì phải làm gì? Phải đọc sách, sách ở đây là về văn học – nghệ thuật – lịch sử – triết học – xã hội học – tâm lý – phân tâm học…; tức các môn về xã hội học, nếu bỏ quên cái này thì tương lai “chết chắc” á; khoa học công nghệ chỉ là công cụ – không phải là trí tuệ và không phải là “chúa trời”.
