VÀI SIÊU Ý TƯỞNG ĐỂ VN PHÁT TRIỂN –  VÀ LINH TINH

Hơi tự luyến một chút, Chí Blog –“siêu cấp chơi nhà chòi đa thế giới lượng tử” hay nói rằng dân Việt là sứ giả của mẹ thiên nhiên, mà nơi tôi vừa mới đến để ở đang trải qua một mùa đông cực lạnh chỉ thường thấy ở nơi này 20-30 năm về trước, tuyết phủ trắng xoá, ý nói có thể nhờ tôi đến mà thiên nhiên nơi này phục hồi – nhưng như vậy là tốt hay xấu nhỉ? Vì trời ơi nó lạnh quéo người luôn. Các bạn cứ an tâm, tuy tôi đang ở xứ tư bản nhưng tôi vẫn thuộc về tần lớp công nông và giai cấp vô sản (vì vẫn nghèo như xưa), tương lai phải làm những công việc chân tay phổ thông, hết được ngồi văn phòng như hồi ở VN, nhưng vậy cũng tốt, càng ít vận động vất vả thì cơ thể càng yếu đi, lao động càng nhiều thì càng khoẻ mạnh – điều tôi nhận ra lúc này sau lần bệnh.

Cái khổ nhất khi không ở VN là không có đồ Việt để ăn, nhiều người thích ăn đồ tây chẳng qua là họ chưa thật sự sống ở tây, còn khi qua tây sống thì sẽ hiểu rằng đồ Việt ngon hơn đồ tây 1000 lần, cho nên ai qua tây sống thì khi trở về VN thì ăn thả cửa như chết đói, nếu bạn giàu, bạn vẫn có thể ăn đồ Việt bên này ở khu có nhiều người Việt sinh sống, nhưg giá sẽ đắt đấy. Cái khổ thứ 2 là bên đây mua hàng hoá khó khăn hơn ở VN nhiều, rất ít các tiệm tạp hoá hoặc siêu thị bán đủ loại hàng hoá như VN, giá hàng hoá cũng cao, và phải có ô tô để đi xa (mà tôi là vô sản á –  không có xe). Cái khổ thứ 3 là luật, bạn đụng thứ gì cũng dính đến luật, và nếu vi phạm thì bạn sẽ phá sản ngay á, sẽ không có thông cảm gì đâu, luật nhiều quá cũng không phải chuyện tốt, nó như hàng ngàn sợi xiềng xích trói lấy bạn, bạn muốn làm gì cũng không được, muốn buôn bán nhỏ? Mơ đi ! cho nên cái mà phương tây tương lai không đua nổi châu Á là ở đây, tức không tận dụng được hết nguồn lực xã hội, ở VN bạn có 1 ý tưởng nho nhỏ là có thể vươn lên, ở phương tây thì không, trừ phi bạn giàu và trình độ cao, hiểu rành luật, bạn sẽ phải làm công đến suốt đời, tức bạn làm việc cực nhọc ở trời tây rồi mang tiền đó về trời ta du lịch ăn xài hoặc dưỡng già.

Ý tưởng 1: Từ mấy cái khó đó tôi chợt nghĩ: nếu VN muốn hàng hoá của mình đến khắp nơi trên thế giới thì không nên cứ ở vào thế bị động như trước, mà phải chủ động bày hàng VN ra trước mắt người dân ngoại quốc, tức là những chuổi cửa hàng và siêu thị, VN nên có một tập đoàn chuyên về các cửa hàng/ siêu thị bán lẻ trên toàn cầu, tức các dịch vụ cung ứng của chính VN để bán hàng VN, mà thực phẩm và hàng hoá VN lại ngon bổ rẻ, vấn đề còn lại là có đủ mạnh để chen chân vào thị trường trên khắp thế giới không, nếu chen được thì hàng hoá VN hoàn toàn dư sức cạnh tranh với hàng của các quốc gia khác. Tương tự, muốn người ta chuộng phim Việt thì mở rạp Việt ở nước ngoài, tại sao phải phụ thuộc vào các dịch vụ của nước ngoài mãi?! Ban đầu sẽ ít nhưng sau đó sẽ phát triển hơn, tôi rất muốn có một siêu thị Việt bán hàng Việt gần nơi tôi ở, biết đâu ngày nào đó tôi vào đó xin việc cũng nên. Tương tự với những thứ khác cũng nên học cách chủ động.

Ý tưởng 2: phát triển du lịch – chỉ cần đến VN là có cả thế giới: tôi thấy nhiều khu địa ốc thường có các khu phố Hàn hoặc Hoa, nhưng vì giá nó quá cao nên sau đó đều dẹp tiệm, với lại nó cũng là đồ giả á, cái tôi muốn nói là VN có thể tạo ra những khu phố như thế như là đồ thật, mà muốn có đồ thật thì phải nhờ vào bộ ngoại giao và bộ văn hoá của VN làm việc với bộ của nước ngoài, ví như sẽ có một phố người Hoa – Hàn – Nhật – Âu – Phi – Trung Đông – Nam Mỹ – Đông Nam Á… mà con phố đó có quán ăn – uống, cửa hàng bán hàng thủ công truyền thống của các nước đó. Như vậy đôi bên đều có lợi, họ quảng bá được văn hoá nước họ, ta thu hút du lịch nước ngoài đến với ta.

Ý tưởng 3: thế giới bước qua trang mới, rất nhiều tổ chức cũ sẽ sụp đổ, quan niệm xã hội loài người sẽ thay đổi để phù hợp với tình hình mới, vậy thì VN có thể chủ động tự tạo ra cho mình và các quốc gia có cùng quan điểm một tổ chức quốc tế nào đó, tức vòng tròn của chính mình về kinh tế hoặc văn hoá gì đó, ví như VN mạnh về lúa gạo, có thể tổ chức hiệp hội các quốc gia sản xuất lúa gạo, ban đầu sẽ ít quốc gia tham gia, nhưng nếu VN làm tốt và có lợi thì từ từ sẽ có nhiều nước gia nhập thôi. Tại sao nước khác tổ chức được còn VN thì không?

Ý tưởng 4: lấn biển – CẨN TRỌNG VỚI Ý TƯỞNG NÀY: dọc bờ biển VN có hàng trăm đảo nhỏ ( mà đôi khi người dân chỉ gọi đơn giản là “hòn” ), trên các hòn này chúng ta sẽ “lấn biển”, hoặc thành khu du lịch, hoặc thành thị trấn du lịch, tuy nhiên tôi đề nghị hạn chế hút cát biển để bồi đấp, mà nên đóng cột đổ sàn – kiểu dàn khoan, hút cát biển sẽ phá hoại môi trường hoặc làm đổi dòng hải lưu. Sau đó thì sao? Có thể dựng cầu vượt biển kết nối những cụm đảo gần nhau. Nói cho dễ hiểu thì nó là một kiểu “âm bản” trên đất liền, một vùng đất nhiều sông hồ, mỗi sông hồ là một làng chày, thế là người ta làm đường để kết nối các ngôi làng này với nhau, với biển thì cũng vậy, sau đó thì cái cụm kết nối các “ngôi làng hòn” trên biển đó có thể mọc lên các “trang trại” nuôi bè cá nổi, không được dùng biển khai thác trực tiếp, mà dùng biển như một khu rừng tự nhiên, hệ sinh thái biển cân bằng và đa dạng, chúng ta còn phải giúp biển dồi dào tôm cá hơn, nếu thu hút được đàn cá voi cá heo đến định cư càng tốt.

Nói theo cách kỹ thuật thì tôi muốn chồng nhiều lớp layer lên nhau, lớp thứ nhất là biển tự nhiên cân bằng sinh thái, đa dạng sinh vật – ưu tiên phát triển du lịch, lớp thứ 2 là các “thành phố “nổi” liên kết nhau bởi các cầu vượt, lớp thứ 3 là các “nông trại nổi” nuôi cá bè , nhớ là không được huỷ hoại môi trường biển. Không Biết người khác sẽ tưởng tượng thế nào với ý tưởng này, riêng với tôi thì nó thu lợi vô biên, chỉ là trọng yếu nhất chính là vùng biển đó – lớp layer thứ nhất càng phồn thịnh càng tốt, với sự tác động của con người thì điều đó không khó chút nào, ví như nhân giống mở rộng rặn san hô, nuôi cá con thả xuống, khiến nước biển “màu mỡ” hơn. Sau đó thì thu lợi từ 2 lớp còn lại là du lịch và hải sản, nhớ chú ý về bão biển hoặc sóng thần cho nên các công trình phải vững chắc. tưởng tượng xem, khi đó sẽ bao nhiêu người muốn đi du lịch đến các “ cụm đảo” này? Tất nhiên là các “cụm đảo” cũng sẽ được kết nối với đất liền nhờ cầu vượt biển. Và ghi nhớ, phát triển hải quân – cảnh sát biển, nhớ giữ các hòn tính nguyên sơ của nó, nếu có sự so sánh nào với đất liền thì, đất liền bạn muốn trồng lúa sẽ bị giới hạn bởi loại đất và đồng bằng, còn với biển thì toàn bộ đều giống như “ đồng bằng”, muốn mở bao nhiêu nông trại cũng được, chỉ cần không huỷ hoại môi trường là được. Chỉ cần chúng ta tốt với TỰ NHIÊN thì tự khắc chúng ta sẽ được trả lại gấp ngàn lần thế, cần gì phải giành giật và giết hại nhau?! Nhưng tôi muốn có nhiều tên lửa và quân đội mạnh nha, để bảo vệ TỰ NHIÊN – MẸ CỦA CHÚNG TA !

Facebook Comments

About Author

Minh Chí

Bạn tôi góp ý là: nhiều người ở VN thích làm màu, nên tôi cần làm màu hơn thế. Cho nên các bạn cứ nghĩ tôi rất "đỉnh" là được!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Next Post

VÀI SIÊU Ý TƯỞNG LINH TINH PHẦN 2

T2 Th1 19 , 2026
Khi đọc lịch sử thế giới, tôi rất thích Con Đường Tơ Lụa, và tôi cũng mê chơi game 3d Con Đường Tơ Lụa từ khi nó vừa có bản quốc tế (dù không biết tiếng Anh), sau đó lại chơi tiếp phiên bản VN, giờ vẫn còn muốn chơi […]

You May Like

Translate» English - Vietnamese