Bình sách Nhà Giả Kim – Paulo Coelho: phần 3 – chương 23-32

Bắt đầu từ phần 3 này những gì tôi viết sẽ khó hiểu hơn, vì cuốn sách bắt đầu đi dần vào sự huyền bí của tâm linh, mà mảng này thì kiến thức của tôi rất giới hạn, tuy nhiên không vì thế mà tôi cố tình làm nó trở nên đơn giản khiến bạn đọc nghĩ rằng đây chỉ như một cuốn sách “dạy thành công” thông thường. Tôi sẽ cố diễn giải những gì tôi hiểu.

23/ Bạn đồng hành

Nếu kho tàng mà bạn tìm kiếm thuộc về những sự huyền bí và quyết chí đi tìm nó, thì chắc chắn bạn sẽ được gặp gỡ những người bạn đồng hành giống bạn trên con đường đang đi, hoặc sẽ quen biết vô số người có niềm tin như bạn, càng gần đến đích thì số lượng càng nhiều.

Chàng người Anh đã gom góp những gì anh có để học hỏi về thuật giả kim. Về mặt hình thức thì mục tiêu của 2 người khác nhau, nhưng về ý nghĩa thì hoàn toàn giống nhau.

24/ “người” chỉ đường khác nhau

Tùy vào hoàn cảnh mà mỗi người sẽ gặp được những “người” chỉ đường khác nhau và từ đó niềm tin của họ được đặt vào những phương cách khác nhau, dù rằng những gì họ học được là tương tự nhau. Chàng chăn cừu gặp được “người” chỉ đường một cách trực tiếp nên cậu học những bài học trực tiếp từ thế giới xung quanh, và món quà của vị vua trở thành vật quý giá. Trong khi “người” chỉ đường của chàng người Anh là những quyển sách, nên chàng chỉ tin và quý trọng những gì sách đã nói.

Vì sao chàng chăn cừu không đọc nổi quyển sách của cậu? Vì những gì mà cậu biết đã vượt quá xa giá trị nội dung quyển sách, lúc này nó chỉ đáng để vứt đi.

“Hắn dùng từ ‘may mắn’ khi nói về dấu hiệu”, bạn thấy đó, khi một người không hiểu về ngôn ngữ vũ trụ thì từ họ dùng chỉ thể hiện đặc tính của cảm xúc và sự mờ ảo.

Tại sao “trẻ chăn cừu là những kẻ đầu tiên nhận biết một vị Vua” ? Vì chỉ có những tâm hồn chưa bị thế gian vẫn đục mới có khả năng tin và nhận ra vị Vua đến từ thiên giới, và Ngài không cần phải mang vương miện hoặc sống trong những lâu đài xa hoa của thế gian.

Đối với những người đi tìm “kho tàng” của sự huyền bí và sau khi học được ngôn ngữ vũ trụ thì họ sẽ không tham kho tàng của người khác, vì họ biết cái gì thuộc về họ, họ biết kho tàng của họ sẽ cho họ cái gì. Nếu ban đầu “kho tàng” là một thứ gì đó thuộc về vật chất, thì lúc này nó đã biến đổi thành thứ thuộc về tinh thần và là một phần gắn liền với ý nghĩa của đời sống.

25/ Lời thề của vị trưởng đoàn

Khi con người bắt đầu bước vào chuyến hành trình mà mỗi lựa chọn sai lầm đều có thể dẫn đến cái chết thì con người ta mới chấp nhận tin vào Thượng Đế, vì trong những hoàn cảnh như vậy, trí tuệ của con người trở nên vô cùng nhỏ bé, họ cần những “dấu hiệu” để sống sót, họ cần một sức mạnh vượt qua sức mạnh của con người. Bạn có thể hỏi điều này ở những người từng vượt qua cảnh cửu tử nhất sinh, có thể bạn sẽ không tin. Nhưng đối với những người thường xuyên vượt qua sa mạc hoặc đại dương thì khi họ nhân danh Thượng Đế của họ mà thề, chính là lời thề cao quý nhất, là lời thề nhân danh mạng sống họ.

“Càng sống được giống như trong giấc mơ thì đường đời lại càng trùng hợp với mục đích muốn đạt đến trong đời”. Nếu có một kho tàng, bạn nghĩ nó sẽ ở đâu? Nằm sẵn trên đại lộ chốn đông người để bạn bắt gặp? Như vậy sẽ đến phiên bạn sao? Không! Kho tàng đó phải ở một nơi bí mật không ai biết, muốn tìm được nó thì phải đi trên con đường không bằng phẳng ít người qua, và bạn sẽ gặp được những điều lạ lùng như trong một giấc mơ. Chỉ đơn giản vậy thôi! Tuy đơn giản nhưng ít người chịu hiểu và ít người dám dấn thân, thành ra đa số con người chỉ có kho tàng trong mộng tưởng.

26/ Ngôn ngữ vũ trụ

Ngôn ngữ vụ trụ là gì? Là bản chất thật có trong mỗi sự vật hiện tượng, mỗi sự vật đều thể hiện cái bản chất vốn có của nó, nhưng người ta không thể hiểu được nó vì họ cứ áp định kiến của chính họ lên thứ họ thấy, nên họ thấy sai, họ chọn và hành động sai, cuối cùng thì họ đau khổ. Hiểu ngôn ngữ vũ trụ giống như cách đàn cừu ngửi thấy hương của cỏ trong làn gió nên tìm được nơi có cỏ, giống chàng chăn cừu hiểu cừu nên biết chúng sẽ sớm quên cậu và vì thế cậu không cần bận tâm hay tiếc nuối về chúng nữa. Khi hiểu ngôn ngữ vũ trụ, con người sẽ biết buông bỏ một cách tự nhiên và cảm thấy thanh thản, đó cũng là “thuận theo tự nhiên” của Đạo giáo.

“Không ai phải lo trước về điều phải xẩy tới cả…”, vì lo trước cũng chả được gì, chuyện gì tới sẽ tới, rồi cuộc sống cũng sẽ cho ta thứ ta cần. Đừng nhầm lẫn “không phải lo” với “không hành động” nhé các bạn, nếu bạn thấy một điềm báo hoặc dấu hiệu cho chuyện sắp xẩy ra, thay vì lo lắng thì hãy làm những gì cần thiết mà bạn có thể, còn việc gì xẩy ra sau đó thì bạn sẽ thấy thôi.

27/ Tâm linh vũ trụ

Mặc dù đi trong sa mạc rộng lớn và hoang vu, họ vẫn gặp những đoàn lữ hành khác, họ trao đổi thứ họ cần, cảnh báo những hiểm nguy. Sự gắn kết giữa các đoàn lữ hành, cách họ đi thuận theo “bản tính” của sa mạc…, những điều này cho ta thấy mọi sự vật hiện tượng tạo nên một tổng thể duy nhất và không thể tách rời, “tất cả là 1”. Cái tinh thần thúc đẩy và gắn kết mọi thứ ấy, chính là “Tâm linh vũ trụ”.

Ở đoạn trên tôi có phân tích ngôn ngữ vũ trụ theo hướng đơn giản hóa để bạn dễ hình dung, nhưng sự thật nó cực kỳ phức tạp và bao la nếu như bạn cố phân tích nó bằng lý trí, có rất nhiều thứ bạn chỉ có thể cảm nhận nó như một cái gì rất trừu tượng, nó giống như tình yêu, kẻ nào cố tình phân tích tình yêu gồm những gì và những gì, tình yêu đó sẽ chết; nó cũng giống như mật ong, khoa học có thể phân tích mật ong gồm những chất gì, nhưng một tập hợp gồm những chất tách riêng đó thì khác hoàn toàn với mật ong. Người hiểu ngôn ngữ vũ trụ là người hiểu được – cảm nhận – nhìn thấy một cách trực tiếp bản chất trong tính toàn vẹn của nó bằng một “cảm giác” vượt lên trên lý trí. Thành ra nói nó đơn giản thì cực kỳ đơn giản, còn bảo nó phức tạp thì nó cực kỳ phức tạp. Về “Tâm linh vũ trụ” cũng như thế, cho nên người hiểu được thì sẽ hiểu nhưng giúp người khác hiểu thì khó vô cùng. Đó chính là lý do Đức Jesus chỉ nói ngụ ngôn, Lão tử để lại Đạo Đức Kinh, Như Lai giảng pháp, lại có được bao nhiêu người có thể đạt được cấp độ như các Ngài ?!

Sách từ các vị tông sư sau này, tác phẩm Nhà Giả Kim này, bài bình này …, tất cả chỉ là những bản mang tính đơn giản hóa tùy theo cấp độ hiểu biết của người viết (tôi không có ý so tôi với các vị kia, vì làm thế là ngu dốt) , nhằm giúp người đọc hiểu cái hàm ý, kẻ nào hiểu theo lối trắng đen rạch ròi thì đều sai đường cả. Nhìn vào lịch sử của bất kỳ tôn giáo nào cũng cho thấy điều đó.

Khi chàng người Anh và chàng chăn cừu trò chuyện thì họ thấy được sự đồng nhất về quan điểm nên bắt đầu tham khảo phương pháp của nhau.

28/ Đại công trình

Nhà luyện kim đan muốn tạo ra nước trường sinh và đá tạo vàng để qua đó kết nối với “Tâm linh vũ trụ” mà hiểu được vạn vật thì gọi là “Đại công trình”. Nhờ vào quá trình tinh hóa kim loại mà nhà luyện kim đan cũng thanh lọc chính họ, đây là con đường mà chàng người Anh theo đuổi. Như vậy quá trình tìm kiếm kho tàng của chàng chăn cừu cũng là tự thanh lọc bản thân để kết nối với “Tâm linh vũ trụ”, chỉ là cậu đi theo một phương thức khác và trực tiếp hơn.

29/ Mỗi người chỉ nên theo một phương thức thôi

Chàng chăn cừu không hiểu đọc sách, chàng người Anh không hiểu khi quan sát sự vật. Bản thân mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một khả năng cảm nhận và hiểu biết riêng, nên họ sẽ gặp “người” chỉ đường phù hợp với chính họ, và họ sẽ có con đường riêng cho họ. Vậy đừng cố ép buộc ai đó phải giống mình, như vị thầy giỏi là vị thầy biết dạy học trò theo bản tính của nó.

30/ Thông minh và chất phác

Những gì mà chàng chăn cừu rút ra được sau khi đọc sách thì đều là cốt lõi nhưng bị chàng người Anh chê là chất phác, trong khi nhìn vào phương thức theo đuổi thì chàng chăn cừu là trực tiếp (1 năm), còn chàng người Anh là gián tiếp (10 năm). Tại sao ra cớ sự như thế? Vì kẻ càng chất phác (khác với ngu muội) thì tâm tính càng gần với bản tâm của họ, càng dễ nhận ra ngôn ngữ vũ trụ trong sự vật, còn kẻ tự cho rằng họ thông minh thì kém niềm tin và dễ nghi ngờ nên cần một quá trình trung gian. Đơn giản hay phức tạp là ở đây! Đó cũng là lý do mà Lão tử muốn dẹp bỏ giáo dục và khuyến khích con người chỉ cần học từ thế giới tự nhiên là đủ.

31/ “Đời bao giờ cũng chỉ là khoảnh khắc ta hiện đang sống”

Đây là một trong vài chương mà tôi thích nhất, những lời người phu lạc đà nói rất thâm thúy, kể cả 3 câu đối thoại ở cuối chương

” Phía đó là ốc đảo”

” Thế sao mình không đi ngay lại đó”

” Vì mình cần phải ngủ”

Nào! Ta hãy nhớ lại mỗi buổi sáng trên đường đi đến sở làm, nếu ta có thể dậy sớm hơn 10 phút thôi, thì ta đâu cần phải chen lấn vượt lề để đến nơi đúng giờ. Đi lâu hơn 10 phút nhưng lòng được thanh thản thì không phải là xứng đáng hơn hay sao? Thật lạ là người ta cố tiết kiệm lấy 10 phút mỗi ngày nhưng lại phun phí nhiều giờ cho những chuyện vô nghĩa. Sống “hiện sinh” như người phu này mới gọi là sống, vì anh ta biết hạnh phúc là gì.

32/ Thưởng thức cuộc sống

Khi đến ốc đảo, chàng người Anh chỉ cảm thấy nhẹ người, nhưng chàng chăn cừu thì đang thưởng thức vẻ đẹp của ốc đảo. Nói chính xác hơn thì suốt cuộc hành trình tìm kiếm, với chàng người Anh là sự khốn khổ, với chàng chăn cừu là thưởng thức sự kỳ thú như trong một giấc mơ. Bạn muốn là ai trong họ?

………….

Còn 2 bài nữa, mong rằng các bạn kiên trì theo dõi.

Note: nếu bài viết trên trang có giá trị, nhớ tích cực like, share, comment, và giới thiệu với bạn bè về Chí Blog.

Facebook Comments

About Author

Minh Chí

Bạn tôi góp ý là: nhiều người ở VN thích làm màu, nên tôi cần làm màu hơn thế. Cho nên các bạn cứ nghĩ tôi rất "đỉnh" là được!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Next Post

Bình sách Nhà Giả Kim – Paulo Coelho: phần 4 – chương 33-42

CN Th8 11 , 2019
33/ Nhà luyện kim đan Khi con người đạt đến một độ cao nhận thức nhất định, họ nhận ra sự biến đổi và sự trường tồn của thế giới xung quanh, nhận ra niềm vui và nỗi buồn, đẹp và xấu. Có vẻ như thứ này được sinh ra […]

You May Like

Translate» English - Vietnamese